Đã từ lâu, tôi yêu màu hoa sở, màu hoa của núi rừng đại ngàn quê hương em. Em là chi mà hấp dẫn tôi đến thế, để mỗi năm lại cuốn tôi về Bình Liêu, Quảng Ninh vào mùa lễ hội hoa sở - loài hoa được người dân tôn vinh là biểu tượng của vùng đất nơi này, tôi gặp lại một màu núi trắng. Cả một vùng núi trắng muốt màu hoa. ....
Những năm gần đây, ở nhiều địa phương vùng sâu, vùng xa của tỉnh Đắk Lắk, đời sống kinh tế, xã hội của đồng bào dân tộc thiểu số (DTTS) đã từng bước phát triển, không còn nặng gánh kinh tế nhưng họ vẫn còn nặng suy nghĩ phải con đàn, cháu đống mới có người làm rẫy hay phải sinh con trai để có người nối dõi. Áp lực đè lên đôi vai những cặp vợ chồng “ăn chưa no, lo chưa tới”, nay giận mai hờn cùng những đứa con còi cọc.
Chúng tôi lên Trùng Khánh, Cao Bằng khi chớm Đông sang. Cung đường đang cải tạo còn ngổn ngang đất đá khiến xe và người cứ vắt vẻo, ngả ngiêng như bị nhập đồng. Thời tiết hanh khô khiến bụi đường dày đặc và đỏ hồng màu đất núi. Đôi lúc lại thấy ánh lên những tia sáng rực rỡ hình nan quạt tán sắc từ vầng mặt trời vừa ló ra khỏi đỉnh núi phía trước.
Dưới chân ngọn núi Kông Lơng Khơng thuộc huyện Kbang, tỉnh Gia Lai bây giờ đã có một ngôi làng du lịch. Ngày đón những lượt khách đầu tiên, những gia đình tham gia phục vụ, từ bán con gà, mớ lá mì, ngọn rau đắng, trái cà gai, ghè rượu, hay mặc trang phục dân tộc diễn tấu ching chiêng đều có thù lao bằng hoặc hơn hẳn một ngày đi làm rẫy thuê.
Sinh ra và lớn lên ở thung lũng Cô Sầu (huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) - một vùng đất giàu trầm tích văn hóa Tày ở vùng Đông Bắc của Tổ quốc, chàng trai mang 2 dòng máu Kinh - Tày Cao Duy Sơn đã mang cả quê hương khi vào bộ đội, để rồi sau đó trở thành nhà văn, miệt mài sáng tác để tìm về nguồn cội, “trả nghĩa” cho quê hương, bản làng.
Đã ngoài 90 tuổi, nhưng Đại tá Nguyễn Hữu Tài, nguyên Phó Cục trưởng Cục Quân huấn, Bộ Tổng tham mưu QĐND Việt Nam vẫn nhớ nguyên vẹn những ngày tham gia chiến dịch Tây Bắc. Kể lại ký ức 70 năm trước, ông rơm rớm nước mắt, nghẹn lời xúc động: “Tôi may mắn là vẫn còn minh mẫn đến ngày hôm nay, trong khi nhiều chỉ huy, đồng chí, đồng đội của tôi không còn nữa. Hôm nay, tôi thực sự xúc động vì trời cho mình khỏe mạnh để kể với mọi người về trận đánh diễn ra từ 70 năm trước, để minh chứng cho quyết
“Hỡi những người Lô Lô cổ/ Và Clao già ở đất này/ Đã phát rẫy làm nương/ Đã khai thiên lập địa/ Sinh ra mảnh đất đầu tiên/ Sinh ra các hang/ Đẻ ra các động…”. Bài cúng lễ truyền thống của người Lô Lô được người già khấn đọc suốt một ngày dài. Khi mặt trời lên ngang đèo, bài cúng kể chuyện người già Lô Lô cổ đưa con cháu men theo rông đá tìm xuống mảnh đất lành phương Nam trú ngụ. Lúc mặt trời đứng bóng, lời thầy cúng gửi lời khấn nguyện của dân bản tới thổ thần, trời đất, cửa làng… Và tới lúc ho
“Tối hôm trước, có 2 con rùa lên bờ đào cát tung tóe, nó vẫn chưa đẻ trứng được, trời sáng lại quay về với biển. Chắc tối nay nó tiếp tục lên đẻ trứng. Nếu anh muốn đi thực tế, đúng 5 giờ chiều nay, tôi dẫn anh xuống, ở lại cả đêm với các bạn tình nguyện chăm sóc rùa đẻ trứng” - ông Nguyễn Anh Dũng, Ban Quản lý Vườn quốc gia Núi Chúa, tỉnh Ninh Thuận hào hứng rủ tôi.
Chúng tôi về thôn 49a, xã Đắc Pring - một xã biên giới thuộc huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam, giáp với nước bạn Lào. Trong chuyến đi này, tôi có dịp đến thăm gia đình chị Kring Thị Viết (58 tuổi), dân tộc Ve, người có niềm say mê vô tận với nghề dệt thổ cẩm truyền thống của dân tộc mình.
Vườn quốc gia Núi Chúa, tỉnh Ninh Thuận vừa được UNESCO công nhận Khu dự trữ sinh quyển thế giới Núi Chúa. Nơi đây bao gồm cả rừng, biển, bán sa mạc, có hệ sinh thái rừng khô hạn độc đáo của Việt Nam và Đông Nam Á. Với vùng lõi là Vườn quốc gia Núi Chúa, Khu dự trữ sinh quyển thế giới Núi Chúa cũng sở hữu nhiều giá trị về đa dạng sinh học rừng, biển, có nhiều loài động, thực vật quý hiếm, cảnh quan thiên nhiên đa dạng.
Chăm lo, giúp đỡ những người lầm lỡ bước ra “ánh sáng”, luôn gương mẫu đi đầu, kết nối mọi gia đình, người dân tại địa phương để cuộc sống xóm làng luôn êm ấm, thuận hòa, là cầu nối đưa chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đến với bà con dân bản, là “cánh tay nối dài” của BĐBP trong phong trào toàn dân bảo vệ chủ quyền, an ninh biên giới… Đó là ông Giàng Sộng Câu, người có uy tín bản Pu Hao, xã Mường Lạn, huyện Sốp Cộp, người được ví như “cột mốc sống” nơi biên giới
Vịnh Xuân Đài ở Phú Yên là một danh lam thắng cảnh trên biển, gắn với nhiều sự kiện lịch sử, nơi từng diễn ra những trận hải chiến khốc liệt. Ngày nay, vịnh Xuân Đài được biết đến là đệ nhất thắng cảnh của tỉnh Phú Yên. Và đóng quân ngay bên vịnh, những người lính Đồn Biên phòng Xuân Đài, BĐBP Phú Yên ngày đêm tuần tra, kiểm soát để đem lại cuộc sống yên bình cho người dân vùng biển.
Kỳ thi tốt nghiệp Trung học phổ thông (THPT) năm nay, tỉnh biên giới Lai Châu có hơn 3.600 thí sinh dự thi tại 20 điểm thi. Với những học sinh người dân tộc thiểu số, địa bàn cư trú vùng sâu, vùng xa, biên giới..., có rất nhiều thách thức đặt ra cho chuyến “vượt vũ môn” sau 12 năm miệt mài đèn sách. May mắn thay, sát cánh bên các em học sinh luôn có những người lính Biên phòng, lặng thầm hỗ trợ, giúp các em vượt qua kỳ thi một cách thiết thực, an toàn, hiệu quả.
Tháng 7 bắt đầu một mùa rực lửa, tôi lại “Trốn lo âu về lại cánh đồng”. Tôi sinh ra ở một vùng biển, nhưng những năm tháng tuổi thơ của tôi lại gắn bó với ruộng đồng - những năm chiến tranh ấy, bọn trẻ chúng tôi đi sơ tán vào những xóm thôn có bờ tre làng bao quanh như một tấm lá chắn. Tre vấn vít vào nhau, đan bện vào nhau, tre ngăn xuống làm hầm chữ O, chữ A, những đoạn giao thông hào mang hình chữ L thước thợ. Tôi đội mũ rơm, mang trên mình chiếc áo giáp hình chiếc mâm thau cũng bằng rơm.
Tỉnh Phú Yên có gần 25.000 người dân tộc Ê Đê sinh sống, tập trung nhiều nhất ở huyện miền núi Sông Hinh. Một trong những nét đặc sắc về văn hóa của người Ê Ðê ở Phú Yên chính là trong nghệ thuật tạo hình trang trí hoa văn trên thổ cẩm.