Biên phòng - Là thương binh hạng 2/4, với đôi chân không lành lặn, nhưng anh Đinh Sỹ Vinh, xóm 5, xã Vịnh Sơn, huyện Anh Sơn, Nghệ An vẫn quyết tâm trồng rừng phủ xanh đất trống, đồi trọc, làm giàu ngay trên vùng đất khó của quê hương mình. Cả thời gian dài chịu nhiều gian khổ, anh đã trồng được trên 50ha rừng với các loại cây như mét, keo, tràm. Cùng với việc phát triển chăn nuôi, trang trại của "Vinh cụt" đang mang lại thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm.
![]() |
| Anh thương binh Đinh Sỹ Vinh vẫn miệt mài trồng, chăm sóc rừng suốt 20 năm qua. |
Giống như nhiều chàng trai làng khác, năm 1978, khi vừa bước qua tuổi 18, Đinh Sỹ Vinh lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Trong suốt thời gian quân ngũ, anh tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại đất nước Chùa Tháp, Cam-pu-chia. Năm 1983, trong một trận truy kích tàn quân Pôn Pốt, anh vướng phải mìn và vĩnh viễn mất chân phải. Sau thời gian dài điều trị tại quân y viện, năm 1993, anh Vinh được trở về gia đình với mức thương tật hạng 2/4.
Trở về địa phương trong điều kiện tật nguyền, chỉ có hai bàn tay trắng, chứng kiến cảnh vợ con mình, bà con quê hương vẫn hằng ngày sống trong cảnh nghèo khó, thiếu thốn. Với bản lĩnh và phẩm chất của một người lính, anh quyết tâm tìm phương hướng phát triển kinh tế gia đình. Thế nhưng, ở vùng đất được ví là "chó ăn đá, gà ăn sỏi" khiến anh nhiều đêm phải mất ngủ vì trăn trở. Rồi như một cơ duyên, những năm đó, Nhà nước ta có chủ trương giao đất, giao rừng tới từng hộ gia đình, phủ xanh đất trống, đồi trọc. Trong khi người dân địa phương còn lưỡng lự, chưa thật sự hào hứng với chủ trương này, anh Vinh đã xung phong nhận hàng chục héc-ta rừng tại khu vực núi Khe Nải heo hút. Năm 1998, anh thương binh với chiếc chân giả một mình vào dựng lán, khai hoang ruộng trồng lúa, đắp đập thả cá, làm trại chăn bò. Cùng với đó, anh học cách lấy hạt ươm cây giống, rồi hàng ngày gùi keo trồng trên những diện tích đồi trọc được giao khoán.
Thế nhưng, thiên nhiên như muốn thách thức bản lĩnh con người, khi "Vinh cụt" vừa thả vụ cá đầu tiên và chờ ngày thu hoạch thì trời đã giáng xuống một trận mưa lớn. Nước từ đầu nguồn chảy về dữ dội làm vỡ đập khiến bao nhiêu công sức, tiền của đều bị cuốn ra sông, ra biển. Tai họa chưa chịu dừng lại, cũng trong năm đó, 3 con bò mà anh bỏ vốn mua về để nhân giống bỗng lăn đùng ra chết, chẳng rõ nguyên nhân. "Thất bại đầu tiên khiến tôi trở nên trắng tay, lâm vào cảnh nợ nần. Mọi người khuyên can tôi nên bỏ cái xứ rừng núi về nhà dựa vào đồng lương thương binh mà sống an nhàn" - Anh Vinh nhớ lại. Người thương binh 2/4 không dễ dàng chấp nhận thất bại, tiếp tục bắt tay làm lại từ đầu. Anh huy động bạn bè, anh em thân thích củng cố lại đập bị vỡ, mở rộng kênh thoát nước đề phòng khi mưa lớn. Tiếp tục vay mượn mua bò, lợn để phát triển chăn nuôi. Anh Vinh tâm sự: "Mọi người thấy tôi thân thể không lành lặn, một mình lủi thủi trong rừng nên bảo tôi là cái thằng vừa cụt, vừa khùng. Nhưng lúc đó, tôi vẫn tin là chắc chắn sẽ thành công nên quyết không nản chí, tiếp tục lao vào làm việc không biết mệt mỏi. Khi đập nước đã kiên cố, cá đã thả, bò sinh trưởng tốt, mỗi ngày tôi đều đưa cây giống lên đồi để trồng mà chẳng biết mình đã trồng được bao nhiêu diện tích. Chỉ biết thấy cây phát triển tốt là vui rồi".
Trả nợ quê hương
Sau hơn 10 năm, giờ đây, khu vực đồi núi Khe Nải của anh thương binh Đinh Sỹ Vinh đã trở thành một trang trại, với cây cối bạt ngàn. Đến thời điểm hiện tại, anh Vinh đã trồng được trên 50ha rừng, gồm các loại cây chủ lực như mét, keo, tràm. Có trên 1ha mặt nước thả cá, đàn bò lên đến hàng chục con... Người thương binh hạng 2/4 không còn đơn độc khi có vợ con, người thân vào tiếp sức để phát triển kinh tế gia đình. Mỗi năm, trang trại ở Khe Nải mang lại cho gia đình anh số tiền từ 100-150 triệu đồng. Nhân dân trong vùng thấy hiệu quả của việc trồng rừng mà "Vinh cụt" đang làm cũng học theo. Cứ như vậy, đồi trọc ở xã Vịnh Sơn, huyện Anh Sơn đã xanh trở lại chỉ trong một thời gian ngắn.
Hôm chúng tôi vào thực địa trang trại của "Vinh cụt" thì anh đang đốc thúc tốp nhân công địa phương khai thác diện tích keo trưởng thành để bán. Rồi anh lại dẫn một nhóm thợ xây dựng đi xem vườn mét để họ mua làm giàn giáo công trình. "Hiện tại, diện tích rừng cho khai thác đã lên đến con số vài chục héc-ta đấy chú à! Có nguồn thu nhập nên kinh tế gia đình cũng đỡ khổ rồi. Nhưng lại muốn đầu tư để xây dựng trang trại quy mô lớn hơn nên thấy mình lúc nào cũng thiếu vốn và bận rộn nhiều" - "Vinh cụt" chia sẻ.
Giờ đây, với số tiền thu nhập do trang trại mang lại, thương binh Đinh Sỹ Vinh có quyền được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Thế nhưng, anh lại chọn cho mình một cách khác biệt, hàng ngày, anh vẫn vác dao lên rừng để chăm sóc, tỉa cành cây, phát quang rừng trồng. "Vinh cụt" nói rằng: "Tôi gắn bó với rừng núi đã 20 năm nay, làm quần quật cả ngày nhưng chưa bao giờ bị một trận ốm nào cả. Chỉ lúc nào thời tiết thay đổi thì vết thương mới đau nhức. Nhưng giờ mà bắt tôi phải bỏ rừng thì chắc tôi ốm thật".
Cùng với việc khai thác rừng trồng thành phẩm, anh Vinh vẫn tiếp tục trồng mới trên diện tích trang trại rộng 68ha mà mình được giao khoán. Cứ lớp cây này khai thác hết, lại có lớp cây khác mọc lên xanh tốt. Chính vì thế, giờ đây, bà con quê hương không còn gọi anh là Vinh "khùng" nữa mà gọi bằng cái tên quý mến là vua rừng xanh. Khi chia tay chúng tôi, "Vinh cụt" chia sẻ ước mơ rằng: "Mong sao cho rừng xanh tốt, giá cả bán gỗ nguyên liệu hợp lý để đến khi thu hoạch lứa cây tiếp theo, tôi sẽ đóng góp để chính quyền địa phương xây ngôi trường khang trang cho các cháu trong xã có lớp học đàng hoàng".








