Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 07:41 GMT+7

Cánh võng Làng Sen...

Biên phòng - Tháng 5, thiên nhiên muôn sắc màu hoa rực rỡ. Có một loài hoa hương thơm thật tinh khiết mọc lên từ các ao làng quê Việt thật thuần khiết vừa thắm sắc hoa, vừa thoảng hương thơm ngát. Làn hương thật quyến rũ như chắt lọc mọi hương quê, mạch nguồn của dất đai hồn dân tộc: Hoa sen, được xem như là Quốc hoa. Và làng quê mang tên Kim Liên (Sen vàng) có ao sen thơm ngát đầu làng đã trở thành "Quê chung", "Bỗng nghe tiếng nói trăm miền - Khi con bước đến làng Sen, Làng Chùa - Bước chân bè bạn năm châu - Đến gần nhau, xích gần nhau lối này" (Quê chung - Xuân Hoài). Nơi này cách đây 125 năm đã sinh ra một con người vĩ đại: Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu mà chúng ta quen gọi bằng cái tên trìu mến: Bác Hồ! 

Làng Sen cũng như bao làng quê khác rợp bóng tre xanh mát. Vườn nhà Bác cũng như bao vườn quê khác có hàng cau cao vút, có bờ rào hoa dâm bụt... Ngôi nhà nơi sinh ra Bác cũng như bao ngôi nhà dân Việt khác, cũng lợp mái tranh, cũng 5 gian kèo gỗ, cũng tấm liếp đan bằng tre che nắng trước sân. Trong các hiện vật đơn sơ, giản dị trong nhà Bác ấn tượng nhất với tôi là cánh võng đay đang đung đưa theo nhịp gió đồng còn hơi ấm của Người từ tuổi ấu thơ.

Từ cánh võng này, Bác Hồ đã được mẹ Hoàng Thị Loan ru những làn điệu dân ca, những câu Kiều... da diết ân tình như một mạch nguồn văn hóa đầu tiên thấm vào Người, khơi dậy trong lòng Người tình yêu quê hương đất nước. Từ cánh võng Làng Sen, Bác đã ra đi vào học ở Huế trên dải đất miền Trung nơi eo khuất của đất nước cũng mang hình cánh võng. Và Huế với những thành nội, đại nội cũng tỏa ngát những ao sen thanh tịnh.

Và khi Người xuống con tàu ở bến Nhà Rồng để ra đi tìm đường cứu nước thì con tàu cũng như cánh võng trùng khơi vượt qua muôn trùng bão gió: "Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi - Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác - Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất - Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre". Nhà thơ Chế Lan Viên đã viết những câu thơ thật xúc động đúng tâm trạng của Người. Có lẽ trong những năm tháng hoạt động cách mạng thì hình ảnh Làng Sen luôn hiện lên trong tâm trí của Người...

Sinh thời Bác Hồ là người rất yêu thiên nhiên, gần gũi với non sông nước biếc. Ở chiến khu Việt Bắc, Bác chọn làm nhà sàn bên suối. Dòng suối như thức dậy trong lòng Người bao kỷ niệm để có lúc thảnh thơi Người ngồi câu cá như ngày xưa Bác từng đi câu cá với bạn bè lứa tuổi thơ ở ao sen đầu làng. Và "Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng - Cuộc đời cách mạng thật là sang".

Tạm biệt thủ đô kháng chiến gió ngàn khi trở về Thủ đô Hà Nội, Bác vẫn ở một ngôi nhà sàn nhỏ lộng gió nhìn ra "ao cá Bác Hồ" với rất nhiều cây bụt mọc ven hồ; với đường xoài tỏa nắng đung đưa như một cánh võng chao những lúc Người đi dạo. Và khi nghe thắng trận miền Nam thì tứ thơ đến với Người thật sảng khoái: "Bỗng nghe vần thắng vút lên cao". Các chiến sĩ giải phóng quân vẫn vành mũ lá sen mềm mại, vẫn cánh võng bạt, vẫn mái tăng xanh "Bầu trời vuông" với chiếc gậy Trường Sơn đã vượt lên "Trên đỉnh Trường Sơn ta hát" như năm nào Bác Hồ:  "Ung dung yên ngựa trên đường suối reo" để "Chống gậy lên non xem trận địa"...

Khi trở về thăm quê, với bộ quần áo ka ki, đôi dép lốp cao su giản dị, Người tìm đi theo lối ngõ quen, vẫn tìm ra cái giếng Cốc năm nào trong vườn nhà. Làng Sen đón Người như đón một người con thân thiết lâu ngày xa quê mà vẫn nhớ như in những người bạn cũ. Và tôi cứ hình dung trong trí tưởng tượng của mình hình bóng Người ngả lưng trên cánh võng đay một chút thảnh thơi trong làn gió đồng quê ngát hương sen, hương lúa và Tháp Mười xứ sở của hoa sen bạt ngàn cánh đồng sen là nơi yên nghỉ của thân sinh Người: Cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc.

Chợt ngân lên trong tôi câu thơ da diết của nhà thơ Bảo Định Giang: "Tháp Mười đẹp nhất hoa sen - Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ".
Nguyễn Ngoc Phú

Bình luận

ZALO