Biên phòng - Những ngày cuối năm 2014, tôi được tham dự trại viết do Bộ Giao thông Vận tải tổ chức, được đi tham quan nhiều bến cảng hàng hải, cảng hàng không, nhiều cung đường cao tốc, với những nhịp cầu hiện đại bắc qua dòng sông thời gian. Có một con đường rạo rực, thắp ấm trong tôi với những chùm ngọn lửa đèn hàn rực rỡ trên các giàn giáo công trình xây dựng trong những ngày đông này – tôi gọi đó là đường xuân...
![]() |
Có một điều ngẫu nhiên lạ kỳ là các sự kiện lịch sử trọng đại của đất nước đều gắn liền với mùa xuân của dân tộc: Đảng ta ra đời ngày 3-2-1930 (mùng 5 Tết Canh Ngọ). Trong những ngày đầu xuân, tại một ngôi nhà nhỏ xóm lao động ở Hương Cảng, dưới sự chủ trì của đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã thông qua chính cương và sách lược vắn tắt do Người khởi thảo cùng với điều lệ Đảng.
Từ mùa xuân năm ấy, sau 15 năm, tháng 8-1945, với 5.000 đảng viên, Đảng ta đã lãnh đạo Cách mạng tháng Tám thành công, mở ra kỷ nguyên mới cho đất nước ta. Đi dọc đường xuân, ta trở về khu rừng thuộc xã Vinh Quang, huyện Chiêm Hóa (Tuyên Quang) - nơi đã diễn ra Đại hội đại biểu Đảng toàn quốc lần thứ II. Vẫn còn đó những nếp nhà sàn đơn sơ, mái đình Hồng Thái, cây đa Tân Trào, còn đó thủ đô kháng chiến gió ngàn đến một ngày, 36 phố phường Hà Nội rực rỡ cờ hoa. Và mùa xuân năm 1975 toàn thắng với chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử...
Đi dọc đường xuân với bao công trình nhà máy. Từ cảng Vũng Áng (Hà Tĩnh) đến Nghi Sơn (Thanh Hóa) vào Dung Quất (Quảng Ngãi)... Đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai, nhịp cầu Vĩnh Tuy đã vươn dài, vươn xa dáng rồng bay trên nước. Khi tốc độ, nhịp độ của đời sống công nghiệp tăng nhanh thì hình như đời sống tâm linh riêng tư chậm lại – chầm chậm để trở lại mình và tới mình. Một điệu dân ca ví, dặm muôn đời được sinh ra từ tình yêu lao động đã trở thành một di sản văn hóa phi vật thể được thế giới tôn vinh.
Đường xuân là con đường từ nông thôn ra thành thị, từ cánh đồng đến nhà máy, từ đồng lúa chín vàng đến những cột khói trắng tỏa lên từ hơi thở công nghiệp. Lũy tre làng muôn đời chen dày có nơi đã tự nguyện ngã xuống nhường chỗ cho những công trình mới mọc lên. Một thế hệ công nhân lớn lên trở lại vùng đất nơi sinh ra họ để tiếp tục làm ra của cải vật chất bằng những dây chuyền công nghệ mới được lập trình bằng tổng thể hơn là những thao tác đơn lẻ, rời rạc. Một vẻ đẹp khỏe khoắn, trẻ trung và mới mẻ đầy năng động. Những ca hai, ca ba, ca bình minh rạng ngời trên bao gương mặt và bao tổ ấm hạnh phúc được chắp cánh từ tình yêu nhà máy, công trường...
Đường xuân tỏa đến biên cương, hải đảo. Những dấu chân bấm vào đá núi, dốc tai mèo, đèo sương phủ. Chặng đường tuần tra biên giới của các anh trập trùng, bao hiểm nguy rình rập. Nhưng màu áo lính Biên phòng vẫn bền bỉ màu rừng thân thuộc. Những chấm lửa heo hút gió đến với bản làng đánh thức con chữ, cho bữa cơm thêm thịt, cho tấm chăn thêm bông.
Lòng nhân ái chính là điểm tựa của niềm tin. Và tôi gặp nơi biên cương những chóp núi mang hình cánh buồm lại nhớ đến những người lính ngoài đảo khơi xa xôi “Những nhà giàn như tán cây bằng thép/bốn mùa tươi không thể héo lá cờ!”. Quê mẹ thân thương đã ra với các anh bằng cả những khay rau mang theo màu đất ruộng đồng tươi xốp – màu đất nâu như tấm áo mẹ mặc. Và mái chùa đất Việt ngàn đời cũng đã vượt sóng gió ra đây, đó là những cột mốc tâm linh bên cạnh cột mốc chủ quyền.
Ở đây, nghe được các tiếng trẻ học bài mà có nhà thơ đã ví như những dây leo xanh mơn mởn tỏa rạng ngời những đọt nắng, những mầm hy vọng. Đường xuân – đường sóng trắng đó là con đường thức. Thức dậy trong ta bao nỗi niềm canh cánh. Khi cách đây mấy chục năm, những đoàn tàu không số đã lặng lẽ chở vũ khí vào Nam đánh giặc. Tàu không số, người không tên, không một tượng đài, một nấm mồ trên biển.
Sự hy sinh lặng lẽ ấy, Tổ quốc không bao giờ quên. Các anh đã hóa thân thành “Những con sóng băn khoăn ngày giấu lửa/Khi về đêm mới chớp sáng giật mình”. Các anh – những con sóng vẫn viền quanh đảo, những đảo nổi, đảo chìm như những quả cân – cân sức nặng tình yêu Tổ quốc.
Đường xuân đang mở rộng sang năm Ất Mùi với bao sự kiện lịch sử trọng đại: Kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2-9; 125 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, 85 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, 40 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước...
Những mốc son chói lọi đó đánh dấu một chặng đường lịch sử vẻ vang với hình ảnh Bác Hồ kính yêu, người thuyền trưởng vĩ đại đã lái con thuyền cách mạng Việt Nam vượt qua bao sóng gió tới bờ bến vinh quang. Tư tưởng và di chúc của Người mãi mãi là kim chỉ nam cho con đường cách mạng Việt Nam trên hành trình mới.
Đường xuân đã mở, nhưng không hết những khó khăn thách thức. Đi dọc đường xuân chính là chúng ta đang đi dọc chiều dài quá khứ với bao trầm tích lịch sử hào hùng, với bao tiềm năng tương lai đang trỗi dậy. Đường xuân là con đường khởi đầu cho một năm mới hứa hẹn của sức xuân, sức trẻ ...







