Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 10:34 GMT+7

Gần lắm biên cương

Biên phòng - Hơn 25 năm làm nghề báo, tôi không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần đến với các đồn BP ở Hà Giang. Chỉ biết rằng, mỗi lần đến biên cương, xa xôi nhưng thật gần. Tình cảm ấm áp của những người lính Biên phòng và bà con nơi biên ải luôn in đậm trong trái tim tôi. Đường lên biên giới đẹp đến mê hồn, mỗi lần cùng anh em đi bộ hàng chục cây số từ trung tâm các huyện lên đồn, càng cảm nhận rõ điều đó. Những cánh rừng thông, sa mộc, trắng ngần hoa lê, sắc thắm hoa đào. Giữa sườn núi ngập tràn hoa bạc hà, hoa sim biên giới, rồi tam giác mạch và nhiều loại hoa rừng rực rỡ, tận hưởng mùi hoa, sắc màu không gian thật lãng mạn.

kxae_8a-1.JPG
BĐBP tuần tra, bảo vệ biên giới. Ảnh: CTV

Đi bộ nhiều, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp và được đi nhờ những chuyến xe lên biên giới. Vượt qua những chặng đường lầy lội, những đoạn cua gấp, dốc cao, một bên là vực sâu hun hút, xe cứ nghiêng ngả, lắc lư, như muốn hất tung người ra khỏi xe. Thật là choáng. Có những lần "cuốc bộ" gặp mưa, hạt mưa táp vào mặt, gió ù ù. Rồi những lần đi trong sương mù dày đặc, hạt sương thấm ướt áo, lạnh tím hết cả chân tay. Thế mới biết lính Biên phòng và dân bản khổ nhường nào khi qua những đoạn đường này. Ở Sơn Vĩ - Lũng Làn (Mèo Vạc), Bản Máy (Hoàng Su Phì), Pa Vầy Sủ (Xín Mần)... bà con chỉ mong có con đường từ huyện vào xã, vào đồn, cuộc sống bớt nghèo đói hơn. Giờ đây, ước mơ đã thành hiện thực, hầu hết biên giới của Hà Giang đã có đường nhựa vào xã, chuyện đi bộ hầu như trở thành xa vời.

Trở lại các đồn BP sau những năm tháng cách xa, tất cả đã đổi mới và đẹp hơn rất nhiều. Các đồn đều được xây mới, khang trang, sạch đẹp. Những vườn rau, vườn hoa, cây cảnh  càng tô điểm thêm cho đơn vị. Mọi người trò chuyện rối rít, cảm giác như đi xa trở về nhà, tình cảm giữa người lính và hậu phương như xích lại gần hơn. Rồi bà con dân bản nghe tin, cũng kéo nhau lên thăm khách của đồn. "Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt" là vậy!

Những bữa cơm ở đồn BP bao giờ cũng thân mật và ấm cúng. Đều những sản vật "của nhà làm ra". Sau bữa cơm, mọi người cùng kể chuyện, chia sẻ nhiều kỷ niệm về tình đồng đội, về bà con dân bản, mộc mạc, giản dị biết bao.

Đêm văn nghệ, lửa trại thắm tình quân dân như xua tan ngày đông buốt giá. Dịp ở Đồn BP Lũng Làn năm 1994, cả đơn vị có mỗi cây đàn ghi ta, đàn chỉ còn 1 dây, khách-chủ thi nhau hát trong âm đàn ấy. Cao hứng, tôi cũng cùng tham gia hát, ngâm thơ tặng đồn, trải lòng mình với những bài hát, bài thơ yêu thích về người lính Biên phòng - những con người đang ngày đêm hy sinh thầm lặng cho sự bình yên của đất nước.

Nhiều đêm nơi biên giới, thao thức không ngủ được, tôi lắng nghe âm thanh trong đêm, tiếng bước chân người lính gác. Có hôm khó ngủ, mọi người lại dậy ngồi trò chuyện khá lâu. Năm 1995, tôi vào Đồn BP Bản Máy, cũng đúng dịp Minh - chiến sĩ của đồn, quê Phú Thọ và một số chiến sỹ hết hạn nghĩa vụ, chuẩn bị ra quân. Đêm đó, Minh kể chuyện cho tôi về những ngày em ở đồn; về tình cảm gắn bó của cán bộ chiến sĩ trong đồn, về bác Chiêm - Đồn trưởng và các chú chỉ huy.

Minh khoe: "Các bác, các chú sống rất tình cảm, không chỉ mọi người ở đồn mà cả bà con địa bàn đều quý mến. Ngày mai em ra quân rồi, phải xa nơi đây, xa đồng đội và nhiều kỷ niệm. Hai năm trong quân ngũ nhưng cũng đã rèn cho em ý chí, nghị lực và bản lĩnh trước cuộc sống". Vâng! Dù chưa khoác áo lính ngày nào, nhưng được chứng kiến, được tham gia vào các hoạt động thường ngày của đồn BP, tôi cũng đã học được ở họ rất nhiều.

Nhớ những chiều biên giới, theo chân các chiến sĩ đi tuần tra, xuống bản nắm tình hình, làm công tác dân vận, cả ngày trời đi bộ. Cuộc sống của bà con địa bàn còn nhiều khó khăn, đói nghèo, phong tục lạc hậu còn tồn tại, giao thông không thuận tiện... tất cả đều là thử thách đối với cán bộ, chiến sĩ Biên phòng trong thực hiện nhiệm vụ.

Khó khăn là thế, bà con biên giới vẫn luôn tin yêu và quý mến các anh, cùng BĐBP bảo vệ biên giới. Được trải nghiệm để thấu hiểu được nhiệm vụ của các anh, cảm nhận và chia sẻ, tôi mới hiểu hơn về công việc, tâm tư, tình cảm của những người lính. Đúng là có đi đến tận nơi mới thấy được cuộc sống, công việc của các anh. Thật cảm phục những con người đang ngày đêm thầm lặng chiến đấu và hy sinh cho sự bình yên của đất nước.

Những ngày ở đồn BP cũng qua đi nhanh chóng. Tôi tiếp tục trở về với công việc ở tòa soạn, trở về với gia đình nhỏ bé của mình. Hầu như lần nào cũng có người đưa tôi ra tận huyện. Ra khỏi cổng mỗi đồn, ngoái lại, nhìn thấy anh em, cán bộ, chiến sĩ đang đứng vẫy tay chào, làm sao quên được tình cảm của họ và bà con dành cho mình.

Nơi thành phố, công việc bận rộn, nhưng với các đồn BP và các xã biên giới vẫn luôn là nơi tôi mong đến để trải nghiệm cuộc sống; để được anh em dẫn đi thăm, chào cột mốc biên giới, được cùng tham gia các hoạt động địa bàn. Biên cương - ai đã đến, chắc chắn sẽ không thể nào quên!
Phương Hoa

Bình luận

ZALO