Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 10:56 GMT+7

“Giấc mơ có thật” của người phụ nữ thoát án tử hình

Biên phòng - Tâm luôn răn mình không được đi vào “vết xe đổ” của những người thân trong gia đình đã phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của luật pháp vì phạm tội buôn bán ma túy, thế nhưng, khi lập gia đình với người chồng luôn cờ bạc, gánh nặng nuôi con nhỏ, cô gái trẻ không giữ nổi mình. Tâm bị bắt khi đang vận chuyển một khối lượng lớn ma túy, nhưng may mắn đã thoát án tử hình. Trải qua hơn 15 năm tích cực cải tạo trong trại giam, giờ đây, cô đang khát khao cháy bỏng làm lại cuộc đời.

 8027.gif
Phạm nhân Trần Thị Tâm đang mong ngày được trở về làm lại cuộc đời. Ảnh: HL
Tại Trại giam số 6 (Bộ Công an), đóng tại xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, câu chuyện của phạm nhân Trần Thị Tâm, SN 1973, quê ở TP Vinh, Nghệ An, gây sự chú ý đặc biệt với chúng tôi.

Trần Thị Tâm, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có “truyền thống” buôn bán ma túy. Mẹ Tâm đã ra tù vào khám đến 6 lần vì thứ hàng chết người này. Anh trai của Tâm là Nguyễn Chiến Thắng được xếp vào hàng “ông trùm” trong “thế giới hàng trắng”. Tính đến khi tự kết liễu cuộc đời trong trại giam, Thắng đã có 20 năm gắn bó với “nghề” và vận chuyển đến hơn 1.000 bánh hê-rô-in, đối mặt với 3 lệnh truy nã, trong đó có 1 “lệnh đỏ” của Tổ chức Cảnh sát hình sự Quốc tế (Interpol). Một người anh nữa của Tâm là Nguyễn Đình Lợi cũng lĩnh án tử hình vì vận chuyển 7,2kg ma túy từ Lào về Việt Nam. Cô em gái Nguyễn Thị Tuyết cũng đang thụ án 14 năm tù vì tội danh trên.

Sống trong “gia đình ma túy”, nhưng Trần Thị Tâm vẫn giữ được mình trước cám dỗ của thứ “hàng” siêu lợi nhuận này. Đã tưởng Trần Thị Tâm có “con đường riêng”, nhưng rồi Tâm lấy phải gã chồng vô tích sự, chỉ biết cờ bạc. Chồng Tâm bị kết án 6 tháng tù về tội đánh bạc vào đúng thời điểm Tâm sinh con đầu lòng. Khó khăn, bế tắc, cô gái trẻ đã rơi vào sự cám dỗ và đi lại vết chân của những người trong gia đình.

Nhớ lại chuyến hàng cuối cùng bị bắt, Trần Thị Tâm kể: “Đó là một đêm mùa đông năm 1997, chỉ còn một tuần nữa là chồng tôi hết thời hạn cải tạo. Đêm hôm ấy, được sự chỉ đạo từ trước, tôi đến đón và chở Nguyễn Thị Thu Hà, trú tại quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đi nhận hàng. Nhiệm vụ của tôi và Hà là vào khách sạn ở TP Vinh nhận 2 bánh hê-rô-in của một người đàn ông rồi vận chuyển ra Bắc. Vừa nhận xong hàng thì Công an ập vào...”.

Những ngày trong trại tạm giam, Tâm biết mình không còn đường để làm lại cuộc đời. Thế nhưng, đứa con thơ dại đã thôi thúc ước muốn được sống của Tâm. Cô cuống cuồng làm đơn xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng Tòa phúc thẩm quyết định giữ nguyên mức án tử hình.

Sau hơn 2 năm thấp thỏm chờ đợi, Tâm vẫn không có lệnh thi hành án. Đó là thời điểm Bộ luật Hình sự đã có sự điều chỉnh, không thi hành án tử hình đối với phụ nữ mang thai hoặc nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi. Khi đó, đứa con trai chưa đầy 3 tuổi đã “cứu sống” cô. Từ án tử hình, Trần Thị Tâm được giảm xuống chung thân. Sau một thời gian thụ án tại Trại 5 (Thanh Hóa), Tâm được chuyển về Trại 6 này. Được sống, đối với Tâm, đó là món quà lớn nhất mà đứa con trai ban tặng cho mình.

Qua lần giảm án 10 tháng tù, Trần Thị Tâm thoát án chung thân và có quyền mơ về ngày trở về bên đứa con trai duy nhất: “Có cha, có mẹ mà con em phải nương nhờ ở đậu người khác. Em làm khổ con, nhưng chính con lại cứu em thoát khỏi cái chết. Giờ thì em phải sống, sống thật tốt để sau này còn có cơ hội bù đắp cho con” - Tâm xúc động.

Biết mình nay mai sẽ có cơ hội làm lại cuộc đời, Trần Thị Tâm đã chí thú học nghề tại các phân xưởng và mong ngày ra trại, có một việc làm lương thiện để nuôi mình, nuôi con ăn học.

Viết Lam

Bình luận

ZALO