Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Thứ hai, 18/05/2026 08:27 GMT+7

“Hiệp sĩ” say mê âm nhạc

Biên phòng - Chưa đến hè nhưng trời đã nóng như đổ lửa. Dưới cái nắng chang chang, anh Phan Văn Chiến mải miết đi dọc tuyến đường sắt, cẩn trọng làm nhiệm vụ. Mỗi khi thấm mệt, anh lại đưa tay lau mồ hôi, khẽ ngâm nga ca khúc mình vừa sáng tác. Bao năm nay, giữa bộn bề công việc, trái tim người cán bộ ngành đường sắt vẫn vẹn nguyên tình yêu âm nhạc.

 158.gif
Anh Phan Văn Chiến nâng niu những “đứa con tinh thần” của mình.
“Hiệp sĩ giao thông”

Tôi từng gặp anh Phan Văn Chiến, SN 1969, trong buổi lễ ra mắt mô hình “Đoạn đường ông cháu cùng chăm”. Anh để lại ấn tượng với đôi mắt sáng, lối trò chuyện điềm đạm và thái độ làm việc nghiêm túc. Bẵng một thời gian, trên chuyến tàu về quê, tôi bất chợt nghe tên anh Phan Văn Chiến trong chương trình Total Hiệp sĩ giao thông. Càng vui hơn khi biết, anh được vinh danh là “Hiệp sĩ giao thông” với đóng góp cho bình yên những tuyến đường.

Gặp lại ở trạm gác mốc nối ga Đông Hà, không giấu được vẻ ái ngại, anh bảo chúng tôi ngồi đợi một lúc, chờ mình hoàn thành nhiệm vụ để “nói chuyện thoải mái hơn”. Thành thông lệ, bắt đầu mỗi ca trực, anh Phan Văn Chiến lại cầm cờ, đi dọc tuyến đường sắt và cẩn trọng kiểm tra từng thanh ray, con vít.

Anh chia sẻ: “Trước đây, đoạn đường sắt từ km 619 đến 621 là điểm nóng về tai nạn giao thông. Không những thế, một số kẻ xấu thường xuyên phá hoại, ném đất đá, buộc tàu dừng để đưa hàng lậu lên, lấy cắp tài sản công. Từ ngày mô hình “Đoạn đường ông cháu cùng chăm” ra đời, thực trạng này được giải quyết đáng kể. Tuy nhiên, cán bộ ngành đường sắt chúng tôi vẫn phải thường xuyên đi tuần, kiểm tra để đảm bảo an toàn cho những chuyến tàu”. Không chỉ làm tròn nhiệm vụ, anh Chiến còn dành thời gian vận động bà con tháo dỡ lều quán, gom rác thải, thu dọn hàng rào xâm phạm hành lang bảo vệ đường sắt... Sự tâm huyết ấy khiến chúng tôi nhớ đến câu nói đùa hóm hỉnh của chị Nguyễn Thị Trà, vợ anh: “Nhiều khi anh ấy yêu đường sắt hơn cả... vợ con”.

Nhiệm vụ hoàn thành cũng là lúc chiếc áo của anh Chiến ướt đẫm mồ hôi, anh bảo: “Hôm nào trực, mình cũng đi vài vòng thế này. Nắng, mưa gì cũng làm tròn nhiệm vụ. Tính mạng hàng trăm ngàn hành khách trên chuyến tàu kia một phần phụ thuộc vào mình”. Không để chúng tôi đợi lâu, anh Chiến chia sẻ câu chuyện quá khứ. Anh sinh ra ở miền quê nghèo thuộc huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Gia đình đông anh em, từ nhỏ, anh Chiến đã đối mặt với cảnh thiếu trước, hụt sau. Tốt nghiệp phổ thông Trung học, gia đình lâm vào cảnh túng bấn, chàng trai trẻ đành từ bỏ ước mơ giảng đường. Anh bắt đầu chuỗi ngày bám đồng quê phụ giúp mẹ cha.

Năm 1990, niềm vui lớn đến với chàng trai xứ Nghệ khi anh được tạo điều kiện theo học Trường Trung cấp Đường sắt. Hiểu rằng, đây là cơ hội để cuộc đời mình sang trang, anh Chiến lao vào đèn sách. Sau khi ra trường, anh trở thành cán bộ Công ty Quản lý Đường sắt Bình Trị Thiên, làm việc tại ga Đông Hà. Công việc vất vả, luôn chịu áp lực giữ an toàn cho tính mạng hàng trăm ngàn hành khách, vì vậy, anh rất cẩn trọng mỗi khi làm nhiệm vụ. Người cán bộ tận tâm đã đưa ra nhiều ý tưởng hay như “Gác chắn thanh niên”, “Tấm lòng cán bộ ngành đường sắt”... Không chỉ góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông, ý tưởng của anh Chiến đã giúp hạn chế 90% tình trạng ném đất đá lên tàu, lấy cắp vật tư, xâm phạm hành lang an toàn...

“Nghệ sĩ” ngành đường sắt

Dẫu môi trường làm việc khá căng thẳng cộng với đó là hoàn cảnh gia đình còn khó khăn, nhưng niềm đam mê âm nhạc luôn sục sôi trong tim anh Phan Văn Chiến. Không dừng lại ở nghe và yêu thích các bài hát, sự đam mê của anh đã vút lên, trở thành giai điệu, ca từ mang “thương hiệu” riêng. Đến nay, “gia tài nghệ thuật” của anh Chiến đã có một số bài hát như: “Diễn Châu quê mẹ của tôi”, “Trường em hôm nay”, “Nông thôn mới”... Anh chia sẻ: “Tôi lớn lên cùng câu hò ví dặm. Khi đi làm, gắn bó với công việc vất vả, chính âm nhạc là món ăn tinh thần quý giá cho tôi”.

Tự nhận mình là “người ngoại đạo” trong ngành “công nghiệp âm nhạc”, anh Chiến có cách “sáng tác” nhạc khá độc đáo. Hàng ngày, anh lắng nghe âm thanh rộn rã của cuộc sống, lấy đó làm chất liệu, rồi bản thân ngâm nga thành giai điệu. Sau đó, người cán bộ ngành đường sắt mới bắt đầu “chắp bút” viết lời. Cũng bởi viết bằng cảm xúc nên có ca khúc anh sáng tác mất hơn 2 tháng trời, nhưng cũng có ca khúc ra đời chỉ sau vài tiếng đồng hồ...

Hiện tại, vợ anh Chiến vẫn chưa có việc làm ổn định. Trong khi đó, các con của anh đang ở tuổi ăn học. Khó khăn chất chồng, hàng ngày, vợ chồng và các con của anh phải xắn tay áo đúc từng viên bờ lô để bán cho khách hàng có nhu cầu. Dẫu vậy, anh Chiến vẫn tiết kiệm chi tiêu để thuê thầy, cô giáo dạy nhạc viết ký âm cho sáng tác của mình và mời các giọng hát hay để thể hiện ca khúc. Số tiền chi phí cho mỗi bài hát là khá lớn.

Đến thăm gia đình anh Phan Văn Chiến, không khó để bắt gặp hình ảnh người cán bộ ngành đường sắt mặc áo phông, quần cộc đúc từng viên bờ lô. Bao giờ cũng vậy, khi làm việc, anh luôn ngâm nga những bài hát do mình sáng tác. Cứ thế, mọi mệt nhọc, buồn phiền dường như tan biến. Nụ cười lại thường trực trên môi. Anh chia sẻ: “Lâu nay, người ta thường cho rằng, những cán bộ như tôi chỉ biết đến nhiệm vụ bảo vệ sự an toàn cho từng chuyến tàu. Thế nhưng, chúng tôi đều có trái tim với nhiều đam mê. Riêng tôi, đó là niềm đam mê âm nhạc. Nếu ai bảo có các giới hạn, quy tắc cho sự đam mê, tôi sẽ chứng minh điều ngược lại”.

Tây Long

Bình luận

ZALO