Biên phòng - Xuân Giáp Ngọ đã về trong khắp nẻo đường góc phố, làng quê. Trong khi ở đất liền, từng đôi nam thanh nữ tú đi chơi xuân đón Tết, mọi người quây quần bên nồi bánh chưng xanh chờ đón Giao thừa, thì giữa ngàn khơi Tổ quốc, những người lính Hải quân lại bồng súng đứng gác trong gió gào sương lạnh, canh giữ chủ quyền biển đảo cho nhân dân cả nước đón Tết yên bình. Ở giữa trùng dương tít tắp ấy, trong phút giây lặng lẽ, đôi mắt các anh luôn dõi về đất mẹ, chờ đón bóng dáng những con tàu.
| |
| Cán bộ, chiến sĩ nhà giàn DK1/15 gói bánh chưng đón Tết sớm. |
Ai đã từng đến Trường Sa, chạm tay vào cột mốc chủ quyền; ai đã vượt sóng đến nhà giàn DK1 rồi leo lên hệ thống cầu thang dốc cao trong sóng to gió lớn, mới hiểu hết được sự hi sinh gian khổ và cống hiến quên mình của các chiến sĩ, mới hiểu hết được ý nghĩa cao cả, sứ mệnh lớn lao và niềm tự hào của người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc. Dẫu vẫn biết chiến tranh hay thời bình, nỗi vất vả gian truân bao giờ cũng đặt lên vai người lính, nhưng sự vất vả gian lao của người lính Trường Sa, DK1 được tính bằng máu xương và không bao giờ nói hết bằng lời. Mang trên mình màu xanh đất nước, những người lính Trường Sa, DK1 như mang dáng hình Tổ quốc trên vai mình. Trên đôi vai trọng trách ấy là chủ quyền biển đảo, là nhiệm vụ Đảng giao, là niềm tin của nhân dân cả nước gửi gắm.
Trong niềm vui của mùa xuân mới, những người lính nhà giàn DK1 không quên những tháng ngày gian khổ, chia nhau từng ca nước ngọt, nhường nhau từng cọng rau xanh, lăn lộn với biển cả, đối mặt với bão tố. Để mỗi nhà giàn DK1 mãi là thế đứng Việt Nam trên thềm lục địa, nhiều chiến sĩ đã gác lại bao ước mơ hoài bão, hi sinh tuổi thanh xuân của mình nơi đầu sóng. Năm 1990, nhà giàn Phúc Tần 3 chìm vào lòng biển, cuốn theo 9 cán bộ, chiến sĩ. Trung úy, Chính trị viên Nguyễn Hữu Quảng đã nhường mảnh áo phao và miếng lương khô cuối cùng cho đồng đội, rồi sóng cuốn anh đi, để lại quê nhà người vợ mới đính hôn với lời hẹn ước sau chuyến đi biển ấy về sẽ làm lễ cưới. Đêm 23 Tết năm 1991, cơn bão lốc bất ngờ đã nhấn chìm tàu HQ-666 ở vùng biển Tư Chính. Máy trưởng Lê Tiến Cường buộc dây mồi quanh người lao xuống biển trong đêm đen bơi ra kéo xuồng và cứu đồng đội đang trôi mỗi lúc một xa. Và chính đêm 23 Tết ấy, Lê Tiến Cường và Thuyền phó Quân sự Phạm Tảo đã vĩnh viễn nằm lại giữa biển khơi. Tháng 12-1998, trong bão tố, nhà giàn Phúc Nguyên 2A bị nhấn chìm cuốn theo 3 chiến sĩ xuống biển sâu. Đại úy Vũ Quang Chương hy sinh ở tuổi chớm 30, chưa kịp yêu, để lại quê nhà bố mẹ già và em gái bé bỏng Út Hồng. Liệt sĩ Nguyễn Văn An để lại người vợ trẻ ở Ninh Bình và đứa con trai 2 tháng tuổi chưa kịp đặt tên, chưa một lần nhìn thấy mặt. Liệt sĩ Lê Đức Hồng mãi mãi nằm lại lòng biển mẹ, ấp ủ những lá thư màu tím kết bạn trên báo Tiền phong chưa kịp gửi về đất liền.
Đón Xuân tận chân trời Tổ quốc, những người lính Trường Sa lại có niềm riêng của lính đảo xa nhà. Trên đường tuần tra đầy nắng và sỏi cát, bồng súng đứng canh cột mốc chủ quyền, các anh lại nghĩ về những ngày huấn luyện lăn, lê, bò, trườn trong mưa rào nắng lửa. Đá san hô có thể làm chân rớm máu, nắng gió có thể làm áo bạc màu, vết tỳ của đá có thể làm vai hằn sâu, nhưng tình yêu biển, đảo thì cao hơn hết thảy. Hàng nghìn lần chuyển đá từ tàu vào xây đảo, hàng trăm lần cứu ngư dân gặp nạn, nhiều đêm thức trắng cùng đồng đội đồng cam cộng khổ chống bão. Các anh nhận ra một điều, trong gian khổ mới thấy hết đức hi sinh, giữa ngàn khơi càng thêm yêu Tổ quốc... Trường Sa là mảnh đất thiêng liêng. Đó là máu thịt của dân tộc Việt Nam được kiến tạo qua hàng ngàn năm lịch sử. Ở đó, mỗi tấc đảo, mỗi ngọn sóng đều thấm máu đồng đội, đều mang khát vọng hòa bình.
Để tôn cao nền Tổ quốc giữa đại dương, các anh chẳng tiếc tuổi thanh xuân, nguyện dâng hiến quên mình cho biển đảo. Trung úy, liệt sĩ Nguyễn Văn Phương, trước họng súng quân thù hô vang: "Hãy để máu của mình nhuộm đỏ lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân" rồi ngã vào lòng biển. Trung úy, liệt sĩ Đinh Văn Nam ở Lữ đoàn 125 Hải quân đã dũng cảm cứu tàu tránh mắc cạn, để rồi quên mình giữa đảo Phan Vinh B. 64 cán bộ, chiến sĩ hi sinh trong trận chiến Gạc Ma năm 1988, là biểu tượng của ý chí kiên cường, lòng trung thành với Đảng và Tổ quốc, với tinh thần "quyết tâm bám đảo, một tấc không đi, một ly không rời". Máu đào của các anh đã hòa vào biển cả, xương cốt của các anh nằm tận đáy san hô, tên các anh đã tạc vào lịch sử, để thanh niên cả nước tự hào về các anh - những người lính Hải quân quên mình vì dân, vì nước.
Xuân Giáp Ngọ này, những người lính Trường Sa, nhà giàn DK1 cũng có đầy đủ hương vị mùa xuân từ nhân dân trên mọi miền Tổ quốc gửi tặng. Những phần quà ấy chẳng đắt tiền nhưng chứa đựng bao nghĩa tình sâu nặng của tình quân dân cá nước. Những tình cảm ấy như một sự tri ân với những người lính xuân này vững chắc tay súng canh biển, giữ đảo để nhân dân trọn niềm vui đón Tết.
Quà được đóng gói cẩn thận trong bao ni-lông chuyển xuống tàu, xếp gọn một khoang. Chuyến tàu đầu tiên xông biển hải trình trong bạt ngàn sóng gió đến với Trường Sa, DK1. Ở Trường Sa, hàng, quà được chuyển xuống tàu chuyển tải đưa vào đảo nhỏ. Ở nhà giàn DK1, hàng, quà được cột chặt vào dây mồi thả xuống biển để các chiến sĩ nhà giàn kéo lên. Tàu và nhà cách nhau chừng 30 mét, không bắt được tay nhau, chỉ biết gửi nỗi nhớ vào sóng gió, chúc Tết qua bộ đàm, thầm chúc cho nhau một năm mới an lành sức khỏe.
| |
| Trang trí cành mai đón Tết. |
Ngay sau khi đón nhận quà Xuân từ đất liền, các chiến sĩ tổ chức gói bánh chưng, mổ heo, gói giò đón Tết sớm. Ở Trường Sa, bánh chưng được gói bằng lá bàng vuông, ở nhà giàn, lá bánh chưng đem ra từ đất liền. Trước phút giao thừa, mọi người mặc quân phục chỉnh tề quây quần bên nhau, hái hoa dân chủ, bình thơ, bình báo tường, vui cùng không khí đất liền qua màn hình nhỏ. Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh và các liệt sĩ đã anh dũng hi sinh vì Trường Sa và thềm lục địa, các anh nguyện trung thành với Tổ quốc, vững vàng tay súng giữ biển, đảo yên bình. Sớm Mồng một Tết, đảo trưởng, chỉ huy trưởng nhà giàn DK1 đến từng phòng nhân viên chúc tết. Mừng tuổi là cái bắt tay, hoặc phong bì lì xì 10.000 đồng lấy thảo. Chúc cho nhau năm mới sức khỏe, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Trường Sa đón Tết, biển đã vào Xuân. Dù lịch sử có thêm trang, dù thời gian có dài bao chăng nữa, Trường Sa, DK1 mãi mãi trường tồn, là lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Mặc cho sóng gió cuồng phong, mặc cho quân thù nhòm ngó, mặc cho khó khăn gian khổ, các anh vẫn yêu đời, hát vang khúc quân ca Trường Sa không bao giờ biết mỏi.






