Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 09:32 GMT+7

Làm báo ở giữa trùng khơi Tổ quốc

Biên phòng - Trong cuộc đời làm báo, dù một lần được đến Trường Sa là cả đời nhớ mãi. Sự khác biệt của những phóng viên báo chí tác nghiệp ở nơi đầu sóng ngọn gió này không chỉ là những tấm ảnh, cuộc trò chuyện phỏng vấn, hay những thước phim quí giá, mà thêm vào đó là niềm tự hào, xúc động vì được chạm tới trái tim của Tổ quốc nơi tận cùng đất nước và được "ba cùng" với những người lính Hải quân dũng cảm kiên cường.

1t87_4a
 Nhà báo chia tay cán bộ, chiến sĩ trở về đất liền. Ảnh: Mai Thắng

Trường Sa được ví như "chân trời" Tổ quốc. Để đến được với dải đất thiêng liêng nơi đầu sóng ngọn gió này đã vô cùng khó khăn, nhưng chụp được những bức ảnh sống động, quay được những thước phim độc đáo còn khó khăn hơn nhiều. Bởi giữa sóng to gió lớn, giữa cái khắc nghiệt của đại dương, việc tác nghiệp cực kỳ gian khó.

Để có một chuyến hải trình ra Trường Sa làm báo, công việc đầu tiên của mỗi phóng viên là chuẩn bị đồ nghề. Khác với tác nghiệp trên cạn, tác nghiệp ở biển, đảo thường gặp sóng to, gió lớn, do vậy máy ảnh, máy quay phải bọc trong bao bảo quản chống ướt, hoặc "giấu" trong áo làm sao cho tiện tác nghiệp. Nếu tác nghiệp ở trên đất liền, nhỡ rơi máy ảnh thì còn nhặt lên được, còn ở Trường Sa, máy ảnh rơi đồng nghĩa với "tay trắng". Và để có những tấm ảnh chân thực nhất, các phóng viên báo, đài phải "lăn lộn" với các chiến sĩ trên tàu. Muốn ghi được tấm ảnh đầu tiên "không đụng hàng", khi tàu thả xuồng, phóng viên là người xuống trước để "đón lõng". Mùa biển lặng, ngồi trên xuồng tác nghiệp đã khó, gặp sóng to gió lớn, việc tác nghiệp càng khó khăn hơn. Vì vậy, không ít phóng viên đã bị sóng "lôi" máy ảnh, máy quay phim xuống biển, hoặc bị sóng đánh ướt máy ghi hình. Lúc đó, nước mắt trào ra hòa cùng sóng biển.

Phóng viên báo Tin tức, Thông tấn xã Việt Nam nói rằng: "Tôi đi nhiều nước trên thế giới, tác nghiệp ở nhiều tỉnh thành, nhiều địa hình hiểm trở khác nhau, nhưng đến Trường Sa, tôi đã khóc. Khóc vì sự thiêng liêng, khóc vì được chạm đến trái tim tận biển của Tổ quốc nơi chân trời sóng gió".

Giữa cái nắng cháy da, cháy thịt, giữa tận cùng cơn khát, khi chiếc xuồng chuyển tải vừa cặp mép đảo, phóng viên Bích Nga, báo Gia Lai điện tử đã nhảy phắt lên cảng và thoăn thoắt leo lên cầu thang tới đỉnh nóc đảo Cô Lin. Chị giương ống kính về phía 2 chiếc xuồng chuyển tải đang rẽ sóng vào đảo để ghi lại những hình ảnh sống động nhất. Còn ở đảo Sinh Tồn, chị đã hóa thân vào chiến sĩ để "cùng vui, cùng làm, cùng hát".

 "Để nắm thông tin một cách chân thực nhất, tôi đã hóa thân như một chiến sĩ Trường Sa. Nếu các chiến sĩ huấn luyện lăn dưới đất, mình sẵn sàng lăn lộn với họ. Trước lúc ra Trường Sa, tôi có nhiều dự định, chụp nhiều ảnh, nhiều ý tưởng viết bài, song khi trực tiếp chạm vào cột mốc chủ quyền và cầm tay chiến sĩ Trường Sa, tất cả dự định hóa thành niềm xúc động vô bờ. Lúc đó, tôi không phải là nhà báo nữa, mà là chiến sĩ Trường Sa kiên cường" - phóng viên Bích Nga chia sẻ.

Còn phóng viên My Lăng, báo Tuổi trẻ, công việc đầu tiên vào đảo là quan sát và tiếp xúc nhân vật, nhưng chị cũng không quên hòa mình cùng chiến sĩ để sẻ chia tình cảm và kể chuyện đất liền. Chính sự năng động ấy, chị đã ghi được trong "bộ nhớ" của mình khá nhiều "cái tứ" sâu sắc, để rồi sau những giờ "ba cùng", chị cho "ra lò" những tác phẩm chân thực và sống động nhất. Khi hỏi sự khó nhọc của nhà báo nữ khi đi tác nghiệp ở Trường Sa, một nữ phóng viên báo Sài Gòn giải phóng chỉ trả lời ngắn gọn: "Sóng càng to, gió càng lớn, tác phẩm báo chí càng hay, càng chân thực".

Những phóng viên báo chí đến Trường Sa, mỗi người có một tâm trạng, cung bậc cảm xúc khác nhau, tìm cho mình một kiểu tác nghiệp riêng biệt, nhưng tất cả đều có chung một tâm trạng là xúc động trước những khó khăn, gian khổ và ý chí kiên cường của những người lính đảo. Những thước phim cận cảnh, những tấm ảnh chân thực được các nhà báo gửi gắm tình cảm và niềm đam mê vào đó. Mỗi một bức hình, một thước phim là một câu chuyện, một dấu ấn đầy xúc động. Và để có những tấm ảnh đẹp nhất, những thước phim sống động nhất, những bài viết chân thực nhất, những người làm báo đã bất chấp sóng to, gió lớn và gian khổ để tiếp cận đề tài. 

Mai Thắng

Bình luận

ZALO