Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 10:54 GMT+7

Lấy vợ đảo xa

Biên phòng - Trai gái thường chọn “bạn trăm năm” trong điều kiện gần cha, gần mẹ, có cơ ngơi khang trang để nương nhờ. Thế nhưng, có một nơi, tình yêu được xây dựng từ những “túp lều tranh…”. Một số đôi vợ chồng mà tôi gặp ở đảo Hòn Chuối, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau là một thí dụ. Điều gì đã khiến họ đến với nhau, để rồi gắn bó cả cuộc đời nơi đảo nhỏ xa xôi này…

 278T14-(1).gif
Chị Trương Hồng Mơ thay chồng chăm sóc con khi anh Dũng đi làm thuê.
Lần nào ra Hòn Chuối, Nguyễn Văn Khá cũng nhiệt tình chạy đò, đưa đón tôi vào tận đảo. Hỏi thăm mới biết, anh không phải là cư dân lâu đời trên đảo. Mê biển, mê rừng, mê tính nết hiền lành, thật thà, chăm chỉ của những “bông hoa” trên đảo nên Khá chọn đảo nhỏ Hòn Chuối làm “quê hương thứ 2” của mình.

Sinh sống ở đảo chưa lâu nhưng nhắc đến vợ chồng anh Khá, cư dân trên đảo đều biết. Bởi anh từng là lính đồn BP Hòn Chuối, hoàn thành nghĩa vụ và rời quân ngũ năm 2002. Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ ở đây, với vai trò là chiến sĩ vận động quần chúng, Khá năng nổ, hoạt bát, tận tình giúp đỡ mọi người nên ai cũng yêu quý anh. Trong số đó, có Hồng Ngọc Quân, một cô gái xinh xắn cũng là một công dân trên đảo Hòn Chuối. “Thực hiện lời ước hẹn “ra quân, anh sẽ cưới em”, được sóng nước trùng khơi làm chứng. Quả nhiên, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, Khá về thưa chuyện cùng gia đình ở tận huyện Cái Nước, xin cha mẹ cho phép ra đảo cưới vợ. Lúc đầu, gia đình ai cũng nghi ngại về quyết định của Khá, nhưng rồi cũng chấp thuận vì anh cương quyết không lấy ai khác. Không lâu sau, đám cưới ấm cúng được tổ chức cả trong đất liền và ngoài đảo” - Nhắc tới chuyện xưa, Ngọc Quân đỏ mặt, e thẹn!

Sau 10 năm trời chung chăn gối, đến nay, vợ chồng anh Khá đã có 3 đứa con. Khá có chiếc xuồng nhỏ, vừa làm phương tiện giăng câu, giăng lưới... quanh đảo, vừa là phương tiện chuyên chở người, hàng hóa thuê từ ghe, tàu lên đảo. Nhờ chăm chỉ làm lụng, chắt chiu nên cuộc sống vợ chồng Khá cũng tạm ổn. Vào dịp Tết mỗi năm, Khá mới đưa vợ, con về thăm gia đình một lần. Khá tâm sự: “Ít có người chịu xa cha mẹ để ra tận đảo lấy vợ, rồi định cư lâu dài trên đó. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Từng gắn bó một thời với đảo, cùng hoạn nạn, khó khăn với bà con trên đảo... nên tôi yêu con người và đảo nhỏ này lúc nào cũng chẳng hay. Rời đảo là thấy nhớ nhung da diết lắm! Dù điều kiện sống có thiếu thốn, khó khăn, nhưng ở đây, con người luôn chăm chỉ, thật thà, chất phác, sống có tình có nghĩa. Vợ tôi cũng là người phụ nữ như vậy. Bởi thế, tôi nguyện gắn bó cả đời mình với đảo”.

Cũng vì yêu sự thật thà, chăm chỉ của con người trên đảo nên Trương Hồng Mơ, SN 1986, quê ở xã Phú Mỹ, huyện Cái Nước tình nguyện “làm dâu” đảo xa. Chồng của Mơ là Kim Ngọc Dũng, chàng trai người dân tộc Khmer, sinh năm 1980, quê ở thị trấn Cái Đôi Vàm, huyện Phú Tân, Cà Mau. Từ nhỏ, Dũng đã theo gia đình ra đảo sinh sống nên anh rất khỏe mạnh, rắn chắc và giỏi giang. Mơ và Dũng biết nhau trong một lần Mơ từ đất liền ra thăm đảo Hòn Chuối. Đề cập đến chuyện lấy vợ, Dũng cười, khoe: “Chưa ai lấy vợ mà “khỏe” như tôi đâu. Chẳng cần tán tỉnh, chẳng cần hẹn hò, chỉ nhờ người mai mối rồi quá giang tàu cá vào bờ làm đám hỏi, sau đó là đám cưới, rước dâu ra đảo”.

“Quen nhau tình cờ, nhưng lấy anh Dũng không phải tình cờ đâu. Em có người cô họ sinh sống ở đảo này. Lần đó ra thăm, cô làm mai mối, nhưng chưa hề gặp ảnh lần nào, chỉ thoáng nhìn ảnh từ đằng xa thôi, rồi tìm hiểu, dò hỏi bà con trên đảo về ảnh. Đến ngày cưới, tụi em mới biết mặt nhau. Cũng “hên”, em không chọn lầm. Ảnh cũng như những trai tráng khác trên đảo, thật thà, khỏe mạnh, siêng năng, chăm chỉ, hết lòng yêu thương gia đình, vợ con” - Mơ tự hào kể về chồng.

Đến nay, Dũng và Mơ cưới nhau được 8 năm, có 2 con, lớn 7 tuổi, nhỏ 5 tuổi. Mấy tháng gần đây, Dũng và Mơ phải vất vả hơn trước, bởi chiếc xuồng nhỏ là gia tài duy nhất để anh giăng câu và chạy đò thuê bị sóng lớn đánh dạt vào ghềnh đá vỡ nát. Vì vậy, hàng ngày, Mơ đi vá lưới, soạn câu, mắc mồi cho các ghe lưới khác trên đảo để kiếm tiền, còn Dũng đi nhờ ghe của dân đảo ra biển thả câu cá lạt. Cứ đều đều, trời êm, biển lặng, hai vợ chồng thu nhập gần 200.000 đồng mỗi ngày. Nếu biển động thì phải xuất “Quỹ dự phòng” ra sử dụng, thiếu thì lên đồn Biên phòng, sang Hải quân mượn tạm. “Khó khăn là vậy nhưng cuộc sống vợ chồng em rất hạnh phúc. Có gặp hoạn nạn thì tình nghĩa vợ chồng mới thêm bền chặt” - Mơ tâm sự!

Đề cập đến đời sống của cư dân trên đảo, Trung tá Lê Hoàng Phúc, Chính trị viên đồn BP Hòn Chuối cho biết: “Trên đảo hiện có gần 40 hộ dân sinh sống, phần lớn là hộ đồng bào dân tộc Khmer. Bà con chủ yếu mưu sinh bằng nghề giăng câu, thả lưới quanh đảo. Mỗi năm, cư dân trên đảo phải dời nhà 3 lần để tránh gió, tránh sóng. Điều kiện khó khăn là vậy nhưng cư dân trên đảo rất đoàn kết, thật thà, siêng năng... Có lẽ vì đức tính, phẩm chất ấy mà những gia đình ở đây gắn bó keo sơn, thậm chí nhiều chàng trai, cô gái không ngần ngại xa quê hương ra tận đảo lập gia đình, rồi định cư lâu dài ở đảo. Gắn bó với đảo nên tinh thần trách nhiệm bảo vệ chủ quyền vùng biển, đảo của cư dân ở đảo rất tốt. Họ sẵn sàng giúp đơn vị khi tham gia cứu hộ, cứu nạn trên biển và mỗi lần có tin bão là bà con chấp hành nghiêm việc di dời lên đồn ẩn tránh”.

Theo chân các chiến sĩ biên phòng trên con tàu rời đảo vào đất liền. Trời trong xanh, biển trong xanh... như chính cuộc sống giản dị, thanh bình của cư dân đảo nhỏ này. Có lẽ, trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn, con người nơi đây trở nên rắn rỏi, kiên trì, mạnh mẽ hơn... Tình yêu của họ keo sơn. bền chặt, vững vàng như những tảng đá chắn sóng trước bão giông...

Lê Khoa

Bình luận

ZALO