Biên phòng - LTS: Tạp chí La Vie International số ra mới đây đã đăng bài của Giáo sư sử học người Mỹ viết về không khí của ngày Quốc khánh 2-9 ở Hà Nội và Sài Gòn, cách đây 70 năm. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.
![]() |
| Hào khí Cách mạng tháng Tám 1945, tại Hà Nội. Ảnh: Tư liệu |
Sáng sớm ngày 2-9-1945, dân chúng Hà Nội náo động. Cả thành phố đỏ rực màu cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trên nóc nhà cao tầng, ở các công sở và nhà dân, trên ban công, trên cành cây, trên các cột bên bờ hồ. Các loại đèn lồng đỏ lửa; các khung cửa, biển hiệu cũng được trang hoàng hoa đỏ. Khẩu hiệu biểu ngữ bằng vải giăng ngang đường với những dòng chữ bằng tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Hoa và tiếng Nga: "Ủng hộ Chủ tịch Hồ Chí Minh", "Hoan nghênh phái bộ Đồng minh", "Độc lập hay là chết", "Ủng hộ Chính phủ lâm thời".
Các nhà máy, các cửa hàng, các chợ lớn nhỏ đều đóng cửa. Việc sản xuất và buôn bán trong thành phố tạm ngừng lại. Người dân thành phố, kể cả ở ngoại thành, già trẻ, gái trai đều phấn khởi tiến về Quảng trường Ba Đình. Các thành viên các đội tự vệ tay kiếm, tay đao vác cả giáo mác đi bảo vệ các đoàn người diễu hành. Một số người không có vũ khí đã vào chùa lấy các biểu tượng mã tấu, đại đao bằng gỗ sơn son thếp vàng hằng ngày vẫn cắm vào các giá để tượng trưng cho uy nghi của thần linh, nối thêm cán dài để đi theo đoàn người. Họ giương cao biểu ngữ hò reo, chẳng khác nào các đội quân La Mã xưa kia hùng dũng bước sau các biểu tượng đại bàng trên đường ra trận.
Những đứa trẻ ồn ào và phấn khích tay cầm cờ, chen chân trong đám người đông nghịt. Phụ nữ nông thôn quấn khăn vàng, thắt lưng xanh, quần túm gấu, các công nhân nhà máy, xí nghiệp quần xanh, sơ mi trắng, hàng ngũ chỉnh tề nhất. Một người vẫy tay ra hiệu, các cảm tình viên của Việt Minh huýt còi đánh trống làm nhịp, chân dập mạnh vừa đi, vừa hát những bài ca cách mạng.
Các tăng ni Phật tử, các thầy tu Công giáo rời khỏi nơi tôn nghiêm cùng bước theo, ngỡ ngàng trước không khí ồn ào, lộn xộn của đám đông. Ánh nắng mùa thu rực rỡ bao trùm khắp quảng trường. Một đại đội danh dự đứng nghiêm trang trên lễ đài vừa được dựng vội vã. Ước tính số người tham dự mít-tinh hôm 2-9-1945 chắc hẳn phải lên tới con số một triệu.
Lu-xiên Cô-nin ngồi trong quầy rượu của khách sạn Metropole, bình tĩnh quan sát quang cảnh náo động ngoài phố và ngay sau đó đã bình phẩm không úp mở: "Thật quá trời! Tôi phải ngồi trong khách sạn để khỏi bị chen lấn xô đẩy trong đám đông đến hàng chục vạn người! Thật không thể tưởng tượng được! Tất cả mọi người đều đổ ra đường. Họ có những người "nhạc trưởng", dẫn dắt các nhóm đi cổ vũ.
Không khí ngày 2-9 cuồng nhiệt, say sưa đến lạ lùng. Có một cái gì đã xảy ra và người ta không muốn để tuột mất. Có ai đó đọc một bài phát biểu dài nhưng họ không biết người đó là ai. Những người "nhạc trưởng" nói với họ lúc nào ra hiệu thì vỗ tay hoan hô".
Trong tiếng hoan hô vang dậy của đám đông, các quan khách bước lên lễ đài. Chủ tịch Hồ Chí Minh được mọi người đặc biệt chú ý. Đó là một người vóc dáng mảnh khảnh, vầng trán cao, cặp mắt sáng ngời, chòm râu thưa thớt, chân đi dép cao su trắng. Tiếng loa phóng thanh giới thiệu ông là người giải phóng dân tộc.
Trong khi đám đông hô vang "Độc lập" kéo dài, Chủ tịch Hồ Chí Minh tươi cười bước ra đứng trước mặt mọi người. Ông khoát tay yêu cầu mọi người im lặng. Ông nói đặc giọng xứ Nghệ quê hương. Với giọng nói rõ ràng, chính xác, bình tĩnh và ấm áp, ông đọc bản Tuyên ngôn độc lập mà ông đã viết trước đó: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa đã cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
Bỗng nhiên ông dừng lại, hỏi: "Đồng bào nghe tôi nói có rõ không?". Cả triệu giọng nói đồng thanh vang lên như sấm: "Có". Ông lại đọc tiếp: "Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ, suy rộng ra câu ấy có nghĩa là tất cả các dân tộc trên trái đất đều sinh ra bình đẳng. Dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do...".
Khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc xong bản Tuyên ngôn độc lập và ngồi xuống, tiếng hoan hô reo hò lại nổi lên. Sau đó Võ Nguyên Giáp phát biểu. Bài phát biểu của ông dài hơn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, miêu tả những thế lực hiện đang có và những mối nguy hiểm mà Chính phủ phải đương đầu. Những từ ngữ sôi nổi ca ngợi nền độc lập xen lẫn những căn dặn phải đề phòng âm mưu phá hoại của địch. Cuộc cách mạng thành công nhanh chóng đến bắt ngờ mà tổ chức của Việt Minh lại chưa được thử thách. Sự chia rẽ về chính trị và xã hội có thể làm quá trình phát triển gặp khó khăn. Vì vậy, Võ Nguyên Giáp nhấn mạnh đến việc tăng cường đoàn kết, nhất trí và cần phải giảm bớt những việc thái quá.
Ông nói: "Người Pháp đang lăm le trở lại cướp đất nước ta bằng vũ lực... Nếu điều đình không đi đến kết quả, chúng ta lại phải cầm vũ khí để chống lại kẻ xâm lược...". Ông tuyên bố: "Nước Mỹ đã giúp đỡ chúng ta trong cuộc đấu tranh giành độc lập, đã cùng chiến đấu với chúng ta chống phát xít Nhật, vì vậy nước Mỹ là đồng minh của chúng ta".
Buổi lễ kết thúc bằng lễ tuyên thệ: "Chúng tôi, toàn thể dân tộc Việt Nam nhất trí xin thề: Ung hộ Chính phủ lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chúng tôi xin thề sát cánh với Chính phủ, giữ gìn nền độc lập hoàn toàn của Tổ quốc và phản đối mọi âm mưu xâm lược của nước ngoài dù phải hy sinh tính mạng.
Nếu Pháp trở lại xâm lược một lần nữa, chúng tôi xin thề:
Không đi lính cho Pháp!
Không hợp tác với Pháp!
Không bán lương thực cho Pháp!
Không dẫn đường cho Pháp!".
Triệu người như một, cất vang lời thề: "Xin thề!"
Cùng ngày, cùng giờ, cách Ba Đình hàng nghìn cây số, chính quyền Lâm thời Nam bộ do Trần Văn Giàu, Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Sài Gòn - Gia Định tổ chức ở Sài Gòn một cuộc mít-tinh tương tự để nghe Tuyên ngôn độc lập ở Hà Nội. Khi cuộc mít-tinh kết thúc, đồng bào Sài Gòn tỏa ra trên các đường phố để trở về nhà thì những người Pháp nấp sau Nhà thờ Đức Bà ở giữa thành phố đã nổ súng vào đám đông, làm 87 người chết và bị thương. Các nhóm tự vệ Việt Minh đã ra sức chống trả. Cuộc chiến tranh Đông Dương chưa bùng nổ mà đã có những vụ ẩu đả, nổ súng xảy ra.
Chính phủ lâm thời của Chủ tịch Hồ Chí Minh họp phiên đầu tiên vào sáng 3-9 trong căn phòng của dinh Thống sứ cũ. Trong khi mọi người chờ Hồ Chí Minh tới, Võ Nguyên Giáp nghĩ đến câu nói của Lê-nin: "Giành chính quyền đã khó, giữ được chính quyền còn khó hơn". Võ Nguyên Giáp phát biểu kiểm điểm lại các sự kiện mới nhất gần đây bằng những lời lẽ đôi khi đượm chút trữ tình.







