Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Thứ hai, 18/05/2026 03:23 GMT+7

Nghề trồng người

Biên phòng - Sở dĩ ông cha ta thường coi nghề dạy học là nghề cao quý nhất, bởi đó là nghề trồng người. Người giáo viên đứng trên bục giảng không chỉ có kiến thức rộng, tầm nhìn sâu mà còn là một tấm gương sáng về nhân cách và phẩm hạnh. Đối với xã hội, họ được nhiều người tôn vinh, trong nhà trường, họ được học trò yêu thương, quý mến. Vì vậy, có thể nói, nghề dạy học vừa là niềm tự hào nhưng vừa là một sức ép đối với bản thân thầy cô giáo.

anh-nu-sinh-1.JPG
Ảnh minh họa.

Con đường đến với tương lai sự nghiệp của mỗi người đều phải đi qua "thời áo trắng học trò". Mỗi học sinh được ví như một hạt giống được gieo nơi mái trường. Còn thầy cô giáo là những người dung dưỡng, chăm sóc cho những hạt giống non trẻ ấy mai này sẽ lớn lên để giúp ích cho đời, cho xã hội. Tuy nhiên, không phải hạt giống nào cũng đều phát triển giống nhau. Dẫu biết rằng, làm nghề trồng người, mỗi giáo viên tự đặt cho mình một trách nhiệm lớn lao là phải cố gắng hết sức để dìu dắt các em đi đến con đường tương lai tốt đẹp nhất. Đó cũng chính là niềm mong mỏi và cũng là nỗi âu lo luôn canh cánh bên lòng của mỗi người thầy.

Ngôi trường bao giờ cũng dang vòng tay rộng lớn để nâng niu tất cả từng hạt giống, nhưng vẫn không thể tránh khỏi có những hạt giống không thể lớn thêm vì hoàn cảnh gia đình.

Chúng ta không thể phủ nhận một điều rằng, cuộc sống ở thôn quê vẫn còn nhiều khó khăn vất vả. Vì vậy, việc được đến trường của các em nhỏ luôn là gánh nặng của cha mẹ. Chính vì thế mà có rất nhiều học sinh đã phải bỏ dở giữa chừng việc học của mình để phụ giúp cha mẹ.

Đây cũng là một nỗi trăn trở của những người làm nghề trồng người. Làm sao họ có thể dễ dàng chấp nhận những hạt giống tương lai của mình đang kỳ phát triển phải rời xa mái trường, nơi chấp cánh cho những khát khao mơ ước về phía bến bờ tương lai. Đã có không ít giáo viên phải tìm đến tận nhà các em học sinh nghèo để xin cha mẹ tạo điều kiện cho các em tiếp tục đến trường. Có em được hỗ trợ thêm một phần chi phí, dù chính bản thân người thầy cũng chẳng dư dả gì. Nhưng đó là tình người với người, là lương tâm nghề nghiệp.

Từ trước đến giờ, những học sinh ở thành thị thành đạt thường chiếm số đông so với học sinh ở vùng thôn quê. Lý do thật đơn giản là vì cha mẹ của các em ở vùng sâu, vùng xa khó khăn hơn. Điều đó cũng khiến cho người thầy luôn suy nghĩ, trăn trở, dù biết rằng, lúc nào họ cũng tận tâm, tận lực để truyền đạt những kiến thức và ý tưởng cao quý của mình. Đối với những người làm nghề trồng người, không có gì hạnh phúc hơn là được nhìn những hạt giống mình chăm sóc được trưởng thành và có ích cho xã hội.

Ngày 20 tháng 11 lại về, xin gửi đến tất cả thầy cô giáo đang làm nghề trồng người một đóa hoa tươi thắm bằng cả tấm lòng thành kính biết ơn. Kính chúc các thầy cô luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục công việc trồng người cao quý của mình.
Trần Thị Thùy Linh

Bình luận

ZALO