Đường dây nóng: 0983449277 - 0912325336Chủ nhật, 17/05/2026 09:11 GMT+7

Nhà thơ Dương Kỳ Anh tiết lộ hậu trường “làm” hoa hậu: Hai người đẹp hút hồn...

Nhà thơ Dương Kỳ Anh tiết lộ hậu trường “làm” hoa hậu: Hai người đẹp hút hồn...

Biên phòng - Trong hai mươi năm tiếp xúc với hàng ngàn người đẹp của các cuộc thi hoa hậu Việt Nam cũng như hoa hậu quốc tế, hoa hậu người Việt trên toàn thế giới, nhiều nhà báo đã hỏi tôi: “Trong các hoa hậu, theo nhà thơ, hoa hậu nào đẹp nhất ? Có người đẹp nào đã “hút hồn” anh...?” Tôi trả lời rằng, các hoa hậu Việt Nam mỗi người có một vẻ đẹp riêng.

 2531273206300-dung2.gif
 Hoa hậu Việt Nam 2008 Thùy Dung. Ảnh: Internet

 Tuy nhiên, hoa hậu đầu tiên của nước Việt Nam thống nhất Bùi Bích Phương là người để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Và có hai người đẹp tuy không trở thành hoa hậu nhưng với riêng tôi, đó là hai người đẹp nhất. Một người theo tôi là tuyệt mỹ về hình thể, và một người, biết nói thế nào nhỉ? Có thể nói là một vẻ đẹp hút hồn...

Hội thi người đẹp đồng bằng sông Cửu Long, chuẩn bị cho cuộc thi hoa hậu Việt Nam năm 1996 do báo Tiền phong tổ chức diễn ra ở thành phố Cần Thơ. Không hiểu sao, mỗi lần xuống miền Tây công tác, tôi thường bị cảm. Lần đó, tôi bị sốt mấy hôm. Toàn thân đau ê ẩm, mệt rã rời. Buổi chiều, trước hôm diễn ra đêm chung kết người đẹp miền Tây, tôi cố gắng gượng dậy đến nhà hát, nơi sẽ diễn ra cuộc thi. Tôi và Nghệ sỹ nhân dân Trà Giang đều tham gia Ban giám khảo.

Chiều ấy, chúng tôi dành thời gian tiếp xúc với thi sinh. Khi một thí sinh tên là Hồng Yến bước vào, cả tôi và chị Trà Giang đều sững người. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in Hồng Yến mặc một chiếc váy cộc mầu đen, áo thun màu đỏ để lộ đôi chân dài thẳng tắp và đôi vai trần thon thả, trắng ngần. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một cô gái đẹp như thế. “Trong ngọc, trắng ngà”, từ gương mặt đến thân hình, tất cả đều tuyệt mỹ. Lúc bấy giờ, tôi như quên đi tất cả. Quên đi cái nóng, cái mệt, cái oi bức, quên đi mình đang bị... cảm sốt. Thật lạ lùng, tôi thấy mình khỏe hẳn, như có phép màu. Đến nỗi, chị Trà Giang thốt lên ngạc nhiên: “Anh khỏi cảm rồi hả?”.

Ngồi viết những dòng này, tôi thử điểm lại hàng ngàn người đẹp mà tôi đã gặp suốt trong 20 năm làm Trưởng ban tổ chức, Trưởng ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu Việt Nam. Nói thực lòng và thực sự xin lỗi các hoa hậu Việt Nam, các người đẹp, kể cả các hoa hậu thế giới, hoa hậu các nước như Thái Lan, Singapo, Mianma, Nga, Mỹ... mà tôi đã gặp, chưa thấy ai có vẻ đẹp hình thể tuyệt mỹ như thế.

Có thể là tôi chủ quan chăng? Hay vì tôi là một nhà thơ, nên bị ám ảnh?... Tôi nhớ lại truyện ngắn nổi tiếng của văn hào Skhốp “Hai người đẹp” mà tôi đã đọc. Quả thật, hệt như nhà văn đã tả trong câu chuyện của mình. Nếu có một đôi mắt tuyệt đẹp trên đời này, thì đó là đôi mắt của Hồng Yến. Nếu có một làn da, một đôi chân, một đôi tay, một mái tóc, một thân hình... gọi là tuyệt mỹ trên đời này thì đó là đôi mắt, đôi tay, đôi chân, làn da thân hình... của Hồng Yến. Tôi và chị Trà Giang rất mừng vì ngỡ đã tìm ra hoa hậu. Cuộc thi người đẹp đồng bằng sông Cửu Long lần đó, Hồng Yến đoạt giải hoa khôi. Nhưng tại cuộc thi hoa hậu toàn quốc năm 1996, Hồng Yến chỉ đoạt giải á hậu, vì phần trả lời ứng xử Hồng Yến có phần ngắc ngứ.

Sau lần đó, một phóng viên của báo cho tôi hay là đã về tận nhà Hồng Yến tìm hiểu để viết bài. Hồng Yến quê Bến Tre, ở một làng rất xa thị xã. Phóng viên kể rằng vào nhà Yến phải vác xe đạp, lội qua cánh đồng ngập nước. Bố mẹ Hồng Yến làm ruộng, nhưng từ nhỏ , Hồng Yến đã được bố mẹ sắm cho một cái máy khâu nên không phải lội ruộng cấy, gặt, chân lấm tay bùn như nhiều cô gái ở đây. Cũng dễ hiểu vì sao Hồng Yến chưa có đủ kiến thức ứng xử cho một cuộc thi lớn. Chúng tôi hy vọng qua hai năm, Hồng Yến có đủ thời gian trau dồi kiến thức để có thể trở thành hoa hậu cho cuộc thi lần sau vì Hồng Yến lúc đó mới bước sang tuổi 17. Bởi vậy, cuộc thi người đẹp đồng bằng sông Cửu Long lần thứ ba tổ chức ở Cần Thơ, chuẩn bị cho cuộc thi hoa hậu Việt Nam năm 1998, tôi và chị Trà Giang bàn nhau mời hoa khôi Hồng Yến đến giao lưu trong đêm chung kết người đẹp miền Tây. Đó cũng là dịp để chúng tôi kiểm tra kiến thức của Hồng Yến, chuẩn bị cho Hồng Yến đến với cuộc thi hoa hậu toàn quốc năm 1998 vì tin rằng, lần này Hồng Yến sẽ giành ngôi hoa hậu và Ban tổ chức sẽ cử cô đi thi hoa hậu thế giới cùng năm đó.

Chúng tôi ở khách sạn Cần Thơ. Chị Trà Giang, sau khi trò chuyện với Hồng Yến, bảo tôi: “Anh giúp Hồng Yến một số kiến thức cho đêm giao lưu”. Chúng tôi sang phòng của Hồng Yến, trao đổi một số kiến thức về ứng xử cho đêm giao lưu. Hồng Yến bảo: “Để em lấy giấy bút ghi lại”. Hồng Yến rất chịu khó lắng nghe, ghi chép tỷ mỉ những gợi ý của tôi và chị Trà Giang.

Trước giờ ăn cơm, tôi và chị Trà Giang phỏng vấn thử Hồng Yến. Em trả lời trôi chảy. Tôi nghĩ buổi giao lưu của hoa khôi Hồng Yến với khán giả chắc sẽ thành công. Thế nhưng, trước giờ ra hội trường cho đêm chung kết, tôi và chị Trà Giang lại phỏng vấn Hồng Yến một lần nữa, Hồng Yến trả lời ngắc ngứ... Cô đỏ mặt bảo: “Em hổng nhớ nữa, quên hết trọi rồi...”. Buổi giao lưu lần đó diễn ra không được như mong muốn! Có thể vì Hồng Yến còn quá trẻ, ít tiếp xúc với mọi người nên thiếu bình tĩnh. Cũng có thể Hồng Yến thiếu một nền tảng kiến thức cần thết cho những cuộc thi lớn. Biết làm sao được. Trời không cho ai tất cả!

Cuộc thi hoa hậu năm đó (1998) Hồng Yến quyết định không tham gia. Cũng phải! Để cô vẫn giữ danh hiệu Á Hậu mãi tới sau này. Nhưng, không hiểu sao, mỗi lần nhớ tới Hồng Yến, trong tôi lại rung lên những cảm xúc tuyệt vời về cái đẹp, về sự trong trắng, hồn nhiên của những người con gái Việt Nam. Trong tôi vẫn giữ mãi cái cảm giác bị hút hồn như khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy Hồng Yến!

**

*

Cuộc thi hoa hậu toàn quốc năm 1992, vòng chung kết được tổ chức tại nhà thi đấu Phan Đình Phùng, thành phố Hồ Chí Minh. Một tuần trước đó, Đài truyền hình thành phố chiếu hình ảnh cuộc thi người đẹp các tỉnh phía Bắc. Có lẽ , đây là lần đầu tiên người dân Sài Gòn được xem các người đẹp Bắc Kỳ, nên cả Sài Gòn náo động lên vì họ thấy người Bắc đẹp quá!

Nhà thi đấu Phan Đình Phùng có 4.000 chỗ ngồi, không đủ cho mấy chục ngàn con người đến xem, chúng tôi phải dựng nhiều màn ảnh rộng phía ngoài để truyền hình ảnh đêm chung kết. Lần đó, Hà Kiều Anh đăng quang hoa hậu, á hậu 1 là Vi Thị Đông. Trong 10 cô gái đẹp nhất có một người mà cả tôi và nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đều bị hút hồn... Đó là Mạc Lê Đan Thanh.

Lúc đó, thí sinh họ Mạc đang là sinh viên Đại học Y khoa thành phố Hồ Chí Minh. Khác với vẻ đẹp của Hồng Yến với mọi số đo đều chuẩn mực, Mạc Lê Đan Thanh có thân hình mảnh mai, nhỏ nhắn, cái nhìn e lệ, dịu dàng... Tôi cảm thấy cô gái họ Mạc không phải đang đi mà như đang lướt nhẹ trên sân khấu như một làn gió thoảng... Mọi cử chỉ, lời nói, ánh mắt, bước đi... của Mạc Lê Đan Thanh đều sinh động, thông minh, dịu dàng, đầy sức cuốn hút. Thật khó mà diễn tả được cảm xúc của tôi cũng như Trịnh Công Sơn. Cả hai chúng tôi đều cảm nhận sâu sắc rằng, nếu chọn riêng cho mình một người đẹp, một hoa hậu theo tiêu chí của thi nhân, cả hai chúng tôi chỉ có thể chọn Mạc Lê Đan Thanh chứ không phải ai khác!

Lúc đó, trong Ban giám khảo, tôi ngồi cạnh Trịnh Công Sơn. Ngoái nhìn bảng chấm điểm của Trịnh Công Sơn, tôi chỉ lo anh quá mê Đan Thanh mà quên mất các tiêu chí Ban tổ chức đã đề ra. Nhưng, nhạc sỹ Trịnh Công Sơn vẫn cho điểm rất chuẩn, đúng như các tiêu chí mà Ban tổ chức và Ban giám khảo đã đề ra. Qua một việc nhỏ như vậy cũng thấy được nhân cách của Trịnh công Sơn. Một nhân cách lớn là biết gạt bỏ cái riêng vì cái chung. Là luôn công bằng, khách quan, trung thực...

Tôi thường nói với mọi người rằng, một tài năng lớn, bao giờ cũng là một nhân cách lớn, như Trịnh Công Sơn.

Không biết hai người đẹp hút hồn đó bây giờ ra sao?

Tôi chỉ mong họ luôn hạnh phúc vì suy cho cùng, cái đẹp cũng chính là cái thiện!

Nhà thơ Dương Kỳ Anh

Bình luận

ZALO