Biên phòng - Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến trong bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" có hai câu thơ như một lời tự vấn, tự hỏi như muốn tiếp nối sự cộng hưởng từ điệp trùng ngàn ngàn lớp sóng. Sóng biển - sóng một phần máu thịt của Tổ quốc: "Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa/Trong lòng người có ngọn sóng nào không". Ngọn sóng yêu nước đó luôn thường trực trong lòng mỗi người con đất Việt. Ngọn sóng đó lại được nhân lên gấp bội trong lòng những người làm báo ra quần đảo giữa biển khơi…

Tôi biết có nữ nhà báo khi đặt bàn chân đầu tiên lên cát mịn và đá san hô của đảo giữa biển khơi xa đã làm một việc không phải chụp hình, hay ghi âm như các nhà báo khác mà chị bắt đầu gieo những hạt giống quý, các loại rau đã chọn mua kỹ càng ở đất liền xuống những chiếc khay đất mịn màng, trĩu nặng phù sa đồng ruộng. Chị gieo hạt rau, hạt giống như gieo những mầm chữ đầu tiên cho loạt phóng sự của mình. Đó là những điều thiết thực, một tình cảm của người em, người chị trên quần đảo quê hương. Và bao hàm có cả tâm thức cội nguồn của người mẹ Việt Nam hiền thục nữa. Phải chăng, cái ngọn sóng tình thương đã bắt đầu từ đó…
Tôi biết có những nhà báo nam đêm cũng xin ra đứng gác với ca trực của người lính, đồng hành với người lính để đồng cảm với nỗi gian truân, vất vả của các anh. Để thấm đậm cái cảm xúc trong thơ Trần Đăng Khoa: "Tổ quốc ơi! Tiếng chúng tôi kêu lên mà mắt chúng tôi nhìn xuống/Bóng chúng tôi trùm lên đảo Thuyền Chài" khi ở trong hoàn cảnh: "Lều bạt chung chiêng giữa gió giữa trời/Đến một cái gai cũng không sống được". Và chính anh-nhà báo-chiến sĩ lại được một lần tự khám phá mình, tự thanh lọc mình và tự mình nhân lên những cảm xúc sau những trang báo, tấm hình…
Có một thời nhà báo ra trận với tư cách "Phóng viên mặt trận"; với chiếc ba lô đơn sơ và chiếc máy ảnh cũ kỹ; với cuốn sổ ghi chép nhòe mực, có khi còn bị mảnh bom, đạn làm xước thủng... Ngày nay, phương tiện, thiết bị làm báo hiện đại hơn, truyền dẫn bài và ảnh tốc độ nhanh trong chớp mắt. Nhưng có một điều không thể thay thế được đó là trái tim, là tấm lòng, là "bút sắc, tâm sáng" của người làm báo. "Nhà báo chiến trường" năm xưa và "Nhà báo đời thường" ngày nay đều có chung cảm hứng, chung nhịp đập thiết tha của ngọn sóng trong lòng.
Ngọn sóng ấy, ngọn bút ấy cứ lay động, thôi thúc, lan tỏa, đồng vọng cùng cộng hưởng, cùng dâng lên dào dạt như muôn ngàn trùng lớp sóng đại dương. Mà ở đó có một phần của lãnh hải Tổ quốc, của "lục địa choãi xuống thềm bằng tiếng mẹ ru con" của "Con thuyền Tổ quốc tôi băng mình qua bão tố/ Từ hoa văn cuộn sóng trống đồng". Tôi trân trọng những bài ghi chép, phóng sự của người bạn nữ đồng nghiệp, lại càng nâng niu khay rau xanh, khay rau chị vừa gieo hạt, gieo mầm để một ngày "Khay rau viền xanh mát những tâm tư…".
Tổ quốc nhìn từ biển hay Tổ quốc bắt đầu từ phía biển. Thì nơi đây, nơi bắt đầu ngọn sóng ấy có bao màu áo nhà báo sau bao lớp áo phao đỏ đang tác nghiệp. Họ đến với những người giữ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc bằng cả trái tim và tấm lòng cảm phục, ngưỡng mộ; để viết, để chụp những bức ảnh trung thực nhất, sinh động nhất và có hiệu ứng truyền thông xã hội nhất. Họ không có mặt trong những bức ảnh như thế, nhưng trong những lớp sóng cuộn dâng kia có hình bóng của họ. Thấp thoáng đằng sau những câu chuyện đời thường kia họ cũng có một phần thân phận. Họ đã hóa thân trải nghiệm, đã chứng tỏ mình. Bởi họ mong muốn: Mình cũng được tin cậy là nơi bắt đầu ngọn sóng…
Ngọc Phú







