Mùa Xuân, dường như luôn về sớm hơn nơi đất trời biên cương Tổ quốc. Không hẳn bởi theo làn gió, làn mây, cảnh sắc thiên nhiên đang cựa mình thức dậy, vươn mầm cho một mùa đơm bông, kết trái mà mùa Xuân về nơi miền đất Biên phòng, bắt đầu bằng rợp sắc cờ hoa, mừng Xuân, mừng Đảng, mừng những ngày “Xuân Biên phòng ấm lòng dân bản”.
Trong kháng chiến chống Mỹ, bên này núi Chư Pông (huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) là nơi ghi dấu chiến dịch đầu tiên đánh quân Mỹ trên chiến trường miền Nam, với những địa danh Plei Me, “thung lũng Ia Drăng” đã đi vào huyền thoại. Phía bên này núi Chư Pông cũng là quê hương của Anh hùng Kpă Klơng, người con ưu tú của dân tộc Jrai, đã anh dũng hy sinh sau khi trực tiếp tham gia chiến đấu 32 trận, tiêu diệt 124 tên Mỹ-ngụy… Ở góc độ nghệ thuật, Chư Pông cũng là cái tên gợi lên niềm cảm xúc trong sá
Cũng như đan lát, nghề rèn, thì dệt thổ cẩm là nghề thủ công truyền thống có từ lâu đời của đồng bào dân tộc Tà Riềng trên huyện vùng cao Nam Giang (tỉnh Quảng Nam). Nhờ tính cần cù, chịu khó, lại tỉ mỉ, khéo léo nên chị Tơ Ngôl Vang, người phụ nữ Tà Riềng không chỉ lưu giữ được nét đẹp văn hóa truyền thống, mà còn góp phần làm giàu thêm nét đẹp văn hóa truyền thống của cộng đồng Tà Riềng.
Bảo Lạc có nhiều tiềm năng, lợi thế để phát triển, khai thác các loại hình dịch vụ du lịch, từ du lịch sinh thái, khám phá và trải nghiệm, du lịch mạo hiểm, cộng đồng, tâm linh. Từ những tiềm năng, thế mạnh đó, Bảo Lạc xác định đây là nội dung đột phá chiến lược của huyện và đang có những chủ trương, chính sách phù hợp, tạo “cú hích” cho du lịch phát triển.
Chợ phiên Phìn Hồ thu hút đông đảo khách du lịch, người dân tìm về bởi sản phẩm hàng hóa đa dạng, phong phú, mang nét đặc trưng của đồng bào dân tộc vùng cao, biên giới.
Không hiểu sao tôi rất thích thời tiết lúc giao mùa, có gì vừa mơ hồ, vừa rõ rệt, cứ bâng khuâng, xao xuyến, nửa tiếc nuối, nửa khát khao xen lẫn bao kí ức mờ tỏ, bao vòng giao thoa quên, nhớ. Cứ thế, vun lên mỏng manh như sợi khói giăng mắc mà đầm đậm, ấm nóng, lan tỏa giữa con người với thiên nhiên, với một mối giao cảm như đó là những tín hiệu giao mùa.
Dưới chân ngọn núi Kông Lơng Khơng thuộc huyện Kbang, tỉnh Gia Lai bây giờ đã có một ngôi làng du lịch. Ngày đón những lượt khách đầu tiên, những gia đình tham gia phục vụ, từ bán con gà, mớ lá mì, ngọn rau đắng, trái cà gai, ghè rượu, hay mặc trang phục dân tộc diễn tấu ching chiêng đều có thù lao bằng hoặc hơn hẳn một ngày đi làm rẫy thuê.
Bằng tình yêu và lòng đam mê cháy bỏng với nghề dệt thổ cẩm truyền thống, bà Lương Thị Hoa, dân tộc Thái, thôn 8, xã Ia Đal, huyện Ia H’Drai, tỉnh Kon Tum đã quyết tâm “nối” lại vòng đời thổ cẩm, dù tuổi đời không còn trẻ. Nhờ đó, sản phẩm thổ cẩm - niềm tự hào của người Thái đang dần hồi phục ở vùng đất miền biên viễn này.
A Roàng là xã biên giới của huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế, hầu hết người dân là người dân tộc Tà Ôi (chiếm 91%) cùng người Cơ Tu, người Kinh sinh sống. Nhiều năm trở về trước, A Roàng được biết đến là địa phương có nhiều thanh niên trai tráng bỏ học để đi làm thuê tại các bãi vàng, hoặc tại các rẫy cà phê, công trình thủy điện. Nhưng bây giờ, điều đó đã không còn xảy ra.
Ngợp sắc vàng trước mắt tôi vẻ đẹp sóng sánh, quyến rũ của mùa thu. Đó là màu nắng vàng như rót mật quyện với màu vàng xuộm ấm no trên những ruộng lúa bậc thang lượn sóng, mềm mại, trải dài khắp đất trời. Đã đến Tây Bắc nhiều lần, Tây Bắc thử lòng tôi bằng đèo cao, bằng thung sâu, bằng những đường đèo quanh co đến nín thở, nhưng tôi đã phải lòng Tây Bắc.
Tôi tin rằng, trong đời mỗi con người, ai cũng trải qua quãng thời gian ấu thơ, nghe tiếng ru của mẹ trong cánh võng “ầu ơ”; cứ thế mà lớn lên, trưởng thành. Cánh võng ấy, lời ru ấy theo ta đi suốt cuộc đời, lặn vào trong tâm thức, để trên đường đời có lúc chênh chao, hẫng hụt, mất phương hướng thì nhịp võng ru ngày ấy cân bằng ta lại, định vị ta và hướng tâm ta về với cội nguồn, mạch nguồn.
Nhiều con đường ở thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk được các họa sĩ thay “chiếc áo mới” rực rỡ sắc màu bằng những bức bích họa về khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ của đại ngàn, sinh hoạt thường ngày của bà con buôn làng, giá trị văn hóa truyền thống, nét đẹp buôn làng… Tất cả được tô vẽ một cách chân thực làm say đắm lòng người yêu vùng đất, con người và văn hóa Tây Nguyên.
Ngôi chợ nhỏ độc đáo này ở miền Tây xứ Nghệ, người mua, kẻ bán đều khá đặc biệt. Có nhiều khi người bán nhiều hơn người mua, bởi một người bán xong lại sang bán giúp người khác.
Trong ký ức của tôi, Sin Suối Hồ trước đây nghèo xơ xác, tiêu điều, “vật vã” trong “cơn bão” mang tên “nàng tiên nâu”. Hình ảnh những ngôi nhà vách nứa xiêu vẹo với những đứa trẻ còm nhom, lấm lem bùn đất cứ đeo đuổi mãi trong tâm trí tôi. Cho đến lần trở lại thứ hai này, Sin Suối Hồ cho tôi thấy một diện mạo tươi mới, văn minh, giàu đẹp đến ngỡ ngàng.
Chúng tôi về thôn 49a, xã Đắc Pring - một xã biên giới thuộc huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam, giáp với nước bạn Lào. Trong chuyến đi này, tôi có dịp đến thăm gia đình chị Kring Thị Viết (58 tuổi), dân tộc Ve, người có niềm say mê vô tận với nghề dệt thổ cẩm truyền thống của dân tộc mình.