Tại một con dốc dẫn vào xã Sơn Liên, huyện Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi, 2 thanh niên lao xe hùng hục, phả bụi mù mịt. Sau xe chở theo các loại nồi, chảo, rổ, áo, quần, còn phía trước dắt theo vô số hàng hóa. Vùng cao nơi này cách trung tâm thị xã hơn 100km. Quang cảnh đường nhựa, quán cà phê trở thành nơi xa xỉ mà người dân vùng cao này không mấy ai đến được. Vậy nên, khi nghe tin đồng bào nhận tiền đền bù đất đai thủy điện Đắc Rin, dân buôn bán ào ào lên câu kéo để kiếm chút hời từ tâm tính thật t
Người Cơ Tu ở Quảng Nam cư trú tại ba vùng: Người Cơ Tu vùng cao (Cơ Tu đriu), người Cơ Tu vùng trung (Cơ Tu nal), người Cơ Tu vùng thấp (Cơ Tu phương), nhưng ở mỗi vùng đều có tên gọi Tết riêng. Người Cơ Tu vùng cao ăn Tết Cha-puốt. Người Cơ Tu vùng trung ăn Tết Cha-pổi. Người Cơ Tu vùng thấp ăn Tết Cha-ping. Tiếng Cơ Tu, “cha” có nghĩa là ăn; "puốt", "pổi" hay "ping" đều có nghĩa là Tết. Theo truyền thống, gần đến ngày Tết, từ trong rừng già xa xôi, các gia đình C
Người Cơ Tu cư trú chủ yếu ở các huyện miền núi tỉnh Quảng Nam. Họ sống tập trung thành bản, có nơi xen kẽ cùng các dân tộc Ve, Giẻ Triêng, Tà Riềng. Vòng tay của người Cơ Tu, một vật tưởng chừng chỉ là đồ trang sức nhưng hàm chứa cả một nét văn hóa. Đây cũng là nét đặc thù mà người Cơ Tu vẫn giữ được mặc sự giao thoa văn hóa giữa các dân tộc ngày càng mạnh mẽ.