Biên phòng - Chiều 4-8, tại TP Cần Thơ, Ban Kinh tế Trung ương làm việc với Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ về thực hiện chính sách xã hội trước thực trạng di dân tự phát và giải pháp bố trí lại dân cư để phát triển bền vững khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL).
![]() |
| Đồng chí Đinh Văn Cương, Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương; đồng chí Dương Quốc Xuân, Phó Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ chủ trì buổi làm việc. Ảnh: Vũ Long |
ĐBSCL là địa bàn có vị trí quan trọng trong việc phát triển kinh tế và quốc phòng. Trong nhiều năm qua, được sự quan tâm của Trung ương và các ban, ngành, tình hình kinh tế- xã hội khu vực ĐBSCL đã có nhiều chuyển biến quan trọng, với mức đóng góp 20% GDP của cả nước, trong đó có các ngành kinh tế mũi nhọn về nông nghiệp (chiếm 50 sản lượng cả nước, 90% lượng gạo xuất khẩu, cung cấp 70% lượng trái cây, 52% lượng thuỷ sản và 60% lượng kim ngạch xuất khẩu).
Các lĩnh vực giáo dục, công tác dạy nghề, mạng lưới y tế, văn hoá, xã hội có sự đổi mới tích cực.
Tuy nhiên, trong thời gian qua, dưới sự tác động của các yếu tố chủ quan và khách quan, một số lượng lớn kiều bào từ nước ngoài về nước, cũng như người dân trong khu vực ĐBSCL chuyển đến các tỉnh, thành có nền công nghiệp phát triển có xu hướng gia tăng.
Thực tế cho thấy, mặc dù nằm ở khu vực vựa lúa của cả nước với nguồn lực lao động khoảng 10,3 triệu dân đang trong độ tuổi lao động, nhưng thu nhập của người dân tại các tỉnh, thành ở khu vực này nhìn chung thấp. Người dân thường tới các tỉnh có nền công nghiệp phát triển để có thu nhập cao hơn. Mặt khác, kiều bào nước ta ở Cam-pu-chia cũng di chuyển về các tỉnh, thành biên giới nhiều.
Theo thống kê của Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ, 4 tỉnh, thành biên giới có lượng di dân từ Cam-pu-chia về nhiều nhất gồm An Giang, Đồng Tháp, Long An, Kiên Giang với 3.994 hộ/12.235 khẩu.
Vì vậy để phát triển bền vững khu vực ĐBSCL, cần tập trung tháo gỡ nhiều vấn đề trong thời gian tới trên các lĩnh vực: kinh tế, giáo dục, y tế, văn hoá, xã hội... Thực hiện các chính sách xã hội nhằm giải quyết vấn đề di dân tự phát.
Trong đó, ngành giáo dục cần có chương trình đào tạo sát hơn với nhu cầu thực tế hiện nay. Các tỉnh, thành cần có sự liên kết để phát triển các ngành kinh tế chủ lực, ưu tiên cho việc xuất khẩu, tiêu thụ nguồn nông sản để phát huy tối đa các lợi thế.
Cần có chính sách hạn chế nạn di dân tự do, thực hiện thu hút nguồn lao động ở các tỉnh, thành trong cả nước, tạo công ăn việc làm ổn định tại chỗ cho người dân.







