Biên phòng - Gần đây, trên mạng Internet có một số website, blog cá nhân đăng tải những bài viết, diễn đàn, trao đổi... tập trung kêu gọi lập chế độ đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam. Việc làm đó nhằm mục đích gì? Vì sao họ lại cổ súy rùm beng đến như vậy?
Chúng ta không lạ gì những ngôn từ mà họ đưa ra. Đó vẫn là luận điệu phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc, dưới hình thức này hoặc hình thức khác. Gần đây, có bài viết làm ra vẻ khách quan, đại ý rằng: Đảng đã có công lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, nhưng hiện nay thì "đã hết vai trò lịch sử", cần phải "trao lại cái quyền đó cho nhân dân".
Đó vẫn là "điệp khúc" xuyên tạc, bóp méo mọi chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước ta trong sự nghiệp đổi mới; cho rằng, đường lối phát triển kinh tế thị trường định hướng XHCN là "đỏ vỏ, xanh lòng"; đường lối đối ngoại là "thiếu bản lĩnh", phụ thuộc vào nước này, nước nọ...
Họ bịa đặt rằng, "chính sách Nhà nước Việt Nam không do các thiết chế quốc gia hoạch định, mà do Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định". Với một sự định kiến sẵn có, bất kỳ một chủ trương, quyết sách nào được Đảng, Nhà nước ta thông qua, họ đều đồng thanh la lối rằng: "Thiếu căn cứ khoa học", "không khả thi"...
Trước những khó khăn của đất nước, những hạn chế, yếu kém trên một số lĩnh vực của đời sống xã hội, những cái "loa tuyên truyền" kiểu này được dịp mở hết công suất, đổ mọi lỗi lầm cho Đảng, rằng: Đảng là nguồn gốc "của những bất ổn xã hội"; của tệ quan liêu, tham nhũng và "phải chịu trách nhiệm trước nhân dân" về những điều đó.
"Sáng kiến tâm huyết" mà họ đưa ra là: Đảng Cộng sản Việt Nam phải từ bỏ vai trò độc tôn lãnh đạo, nếu không muốn mắc sai lầm thêm nữa. Họ đòi "xóa bỏ Điều 4" trong Hiến pháp, kích động quần chúng đấu tranh cho một thể chế xã hội đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam...
Những lý thuyết của họ đưa ra có thể làm phân tâm, hoài nghi đối với một số người thiếu thông tin, kém hiểu biết; còn với tuyệt đại đa số đảng viên, cán bộ, nhân dân, bản chất của vấn đề vẫn luôn được nhận thức đúng đắn. Thực ra, mô hình của nền dân chủ tư sản là nền dân chủ vị kỷ, bảo vệ lợi ích của thiểu số giai cấp tư sản thống trị xã hội.
Sự tồn tại của nhiều đảng phái chính trị trong xã hội tư bản với cơ chế "tam quyền phân lập", cũng không biện minh được cho tính chất phi dân chủ của Nhà nước tư sản. Ngày nay, ở các nước tư bản phương Tây, những bất ổn về dân chủ vẫn còn hiện hữu; những đại diện của các "tầng lớp thấp" trong cơ cấu của Nhà nước tư sản, vẫn không giúp gì nhiều cho việc giải quyết những vấn nạn, như: Tình trạng thất nghiệp, tội phạm gia tăng; đời sống bấp bênh của lớp người sống trong những khu ổ chuột, cũng như quyền con người tối thiểu về dân sự và chính trị ở đó không được pháp luật bảo đảm.
Việc "xuất khẩu dân chủ", áp đặt những giá trị phương Tây cho các quốc gia khác, ngày càng bộc lộ rõ bản chất phản dân chủ của Nhà nước tư sản. Cái mà người ta gọi là "dân chủ không có giới hạn", "dân chủ không biên giới", chẳng qua chỉ là hành động dọn đường cho sự can thiệp thô bạo của các nước lớn, vào các quốc gia có chủ quyền, nhưng yếu thế, không hơn, không kém!
Quan niệm của chúng ta về dân chủ hoàn toàn khác về bản chất với quan điểm của "các nhà dân chủ" theo lập trường phương Tây. Nền dân chủ của chúng ta là nền dân chủ XHCN, thuộc về nhân dân lao động, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam - người đại diện chân chính cho quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và cả dân tộc Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam độc tôn lãnh đạo cách mạng, nhưng từ trong Cương lĩnh đã khẳng định rõ, Đảng không mưu lợi riêng cho giai cấp công nhân hay bất kỳ một giai tầng nào khác trong xã hội, mà là vì quyền lợi của nhân dân lao động và toàn xã hội.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự nghiệp đổi mới đất nước hướng vào mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh"; mọi người dân thuộc đủ các thành phần kinh tế đều được tạo điều kiện phát huy quyền làm chủ của mình, thông qua Nhà nước pháp quyền XHCN - Nhà nước của dân, do dân và vì dân, hoàn toàn không cần tới một cơ chế đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập.
Trong nền dân chủ XHCN, dưới sự lãnh đạo của Đảng, mọi người dân đều được bảo đảm đầy đủ những quyền cơ bản về chính trị, xã hội và dân sự; được tham gia đóng góp ý kiến vào việc hoạch định đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước; được tự do bày tỏ chính kiến về những vấn đề hệ trọng của đất nước, dân tộc.
Tuy nhiên, dân chủ không có nghĩa là đi ngược lại lợi ích của đất nước, của dân tộc; dân chủ phải được thực thi trong mối quan hệ chặt chẽ, ràng buộc của pháp luật, pháp chế XHCN - một nền pháp chế được xây dựng vì quyền lợi của nhân dân lao động. Với ý nghĩa đó, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là điều kiện tiên quyết để nền dân chủ XHCN được phát huy; là sự bảo đảm để dân chủ luôn trong khuôn khổ của pháp luật, khắc phục những biểu hiện tự do, dân chủ vô giới hạn hoặc sự lợi dụng quyền dân chủ để phá hoại chế độ XHCN.
Biện chứng của dân chủ XHCN được thể hiện chính ở điều đó. Và đó cũng là điểm căn bản để nhận thức sự khác biệt về chất giữa dân chủ XHCN và dân chủ tư sản. Có lẽ, tác giả của những bài viết, diễn đàn... thường cường điệu về sự "hoàn mỹ" của nền dân chủ phương Tây, cũng phần nào hiểu được điều này, nhưng họ cố tình không bàn đến, vì một động cơ khác.
Thực tiễn suốt nhiều thập kỷ xây dựng và phát triển đất nước đã khẳng định, vai trò lãnh đạo của Đảng đối với đất nước, dân tộc là không thể phủ nhận. Dưới sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, dân tộc ta đã kiên trì cuộc đấu tranh trường kỳ chống thực dân Pháp và can thiệp Mỹ thắng lợi; tiếp đó là giành thắng lợi vẻ vang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đem lại quyền dân chủ cao nhất, thiêng liêng nhất cho toàn thể dân tộc Việt Nam; đó là quyền được sống trong tự do, độc lập.
Chẳng lẽ, việc dẫn dắt cả một dân tộc giành lấy quyền tự quyết cho dân tộc mình, chấm dứt sự nô dịch, áp bức, can thiệp của dân tộc khác, đúng với tinh thần của Hiến chương Liên hợp quốc đề ra, lại là một việc làm "không phù hợp với nguyện vọng của đa số nhân dân Việt Nam", như ai đó cố tình xuyên tạc?
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự nghiệp đổi mới đất nước gần 30 năm qua đã đạt được những thành tựu có ý nghĩa lịch sử, là quá trình cải biến sâu sắc, toàn diện, triệt để, là sự nghiệp cách mạng to lớn của toàn Đảng, toàn dân vì mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh".
Đường lối đổi mới của Đảng đang tiếp tục được thể chế hóa thành pháp luật, cơ chế, chính sách, bảo đảm ngày càng hoàn thiện và đồng bộ; thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN ngày càng được xác lập rõ nét; các mục tiêu xã hội được quan tâm thực hiện có kết quả cao, đời sống của nhân dân cả nước không ngừng được cải thiện; công cuộc xóa đói, giảm nghèo và thực hiện các chính sách xã hội đạt được những kết quả tích cực. Những vấn đề hệ trọng liên quan đến "quốc kế dân sinh" đều được đưa ra dân chủ bàn bạc, biểu quyết tại Quốc hội - cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước.
Đảng, Nhà nước ta luôn nhận thức sâu sắc rằng, tham nhũng, lãng phí là một hiểm họa của xã hội, một thứ "giặc nội xâm", cản trở mọi quyết tâm đổi mới; do đó, đã có nhiều biện pháp kiên quyết đấu tranh, nhằm từng bước hạn chế, đẩy lùi tệ nạn này trong bộ máy của Đảng, Nhà nước.
Đảng ta đã có nhiều Nghị quyết bàn riêng về chủ trương, biện pháp lãnh đạo phòng, chống tham nhũng. Nhà nước Việt Nam cũng đã thông qua Luật Phòng, chống tham nhũng và Chiến lược quốc gia về phòng, chống tham nhũng đến năm 2020. Việt Nam cũng đã phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng và ban hành nhiều văn bản pháp quy nhằm tạo hành lang pháp lý cho công tác phòng, chống tham nhũng có hiệu quả.
Đặc biệt, công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm toán, điều tra, truy tố, xét xử các vụ tham nhũng đã được lãnh đạo, chỉ đạo sâu sát, quyết liệt. Tính đến nay, các cơ quan pháp luật đã cơ bản hoàn thành việc xét xử hàng chục vụ án trọng điểm, trong số đó có nhiều vụ án nghiêm trọng, phức tạp mà Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng theo dõi, chỉ đạo.
Ngoài ra, còn nhiều vụ sẽ tiếp tục được đưa ra xét xử trong thời gian tới. Tham khảo sự đánh giá của Tổ chức minh bạch quốc tế (TI), liên tục trong nhiều năm liền, thứ tự của Việt Nam trong Bảng xếp hạng hằng năm về chống tham nhũng, thường năm sau tốt hơn năm trước. Điều đó chứng tỏ, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nền pháp chế XHCN đang ngày càng được tăng cường; Đảng, Nhà nước Việt Nam không chỉ tích cực tuyên truyền, vận động, mà còn rất quyết tâm làm trong sạch bộ máy công quyền; tuyệt nhiên không có sự "bao che" hay "dung túng" đối với các vụ tham nhũng nói riêng và tình trạng vi phạm pháp luật nói chung, như một số người vẫn vu cáo.
Có thể khẳng định rằng, cả lý luận và thực tiễn đều bác bỏ một cách đanh thép những sự vu cáo, bịa đặt về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; đồng thời, qua đó cũng khẳng định rõ, những luận điệu tuyên truyền về chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam, về thực chất, chỉ là nhằm thực hiện mục tiêu chính trị đen tối của các thế lực phản động ban phát, hòng đi ngược lại xu thế tất yếu của đất nước, dân tộc. Chỉ cần điểm qua một số tên tuổi - tác giả của những bài viết, diễn đàn, trao đổi... trên đây - thì ai cũng nhận rõ bản chất của vấn đề mà họ đưa ra.
Đó là những kẻ một thời từng "ăn chung hạt gạo, uống chung dòng nước" với nhân dân Việt Nam, nay cam tâm bán rẻ danh dự bản thân và Tổ quốc mình, nhận đồng tiền bẩn thỉu của các thế lực thù địch và phản động, quay lại nói xấu Đảng, chê bai chế độ, ruồng bỏ văn hóa truyền thống của người Việt Nam đã có từ hàng nghìn năm qua.
Đó là những người tự đứng ra xưng danh, nào là "đảng thăng tiến", "đảng nhân dân hành động", là khối ô hợp trong danh sách những phần tử bất mãn với chế độ, trong đó có nhiều kẻ đã mang tiền án, tiền sự về tội tuyên truyền, chống đối Nhà nước XHCN Việt Nam. Điều đáng chú ý là, hoạt động của các tổ chức, cá nhân này đều có sự tiếp tay, giúp đỡ về tài chính của các thế lực thù địch từ bên ngoài. Đó cũng là một lý do "tế nhị" và dễ hiểu, giải thích vì sao việc họ cổ súy về vấn đề "đa nguyên, đa đảng" ở Việt Nam quyết liệt đến như vậy.
Có lẽ, vấn đề này cũng không cần phải bàn cãi nhiều. Bởi vì, sự thật vẫn là sự thật. Việc làm của những kẻ mượn danh "yêu nước" và tự xưng "có trách nhiệm với dân tộc", không đánh lừa được những người yêu nước chân chính và có trách nhiệm thực sự với dân tộc, những người đang hằng ngày, hằng giờ trăn trở với sự nghiệp đổi mới, để đưa đất nước, dân tộc đến mục tiêu "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh" - mục tiêu mà Đảng Cộng sản Việt Nam đề ra trong Cương lĩnh của mình và luôn nhận được sự đồng thuận cao của mọi tầng lớp nhân dân trong xã hội, cũng như sự ủng hộ của bạn bè quốc tế.
Sự nghiệp đó hoàn toàn không phải nhờ đến sáng kiến "đa nguyên, đa đảng" mà "các nhà dân chủ" đưa ra. Dĩ nhiên, sự nghiệp đổi mới của đất nước đang còn nhiều khó khăn, thách thức, thậm chí có những thách thức rất gay gắt; nhưng không vì thế mà nhân dân Việt Nam thiếu tin tưởng vào trí tuệ, bản lĩnh lãnh đạo của Đảng, vào sự đoàn kết, nhất trí của nhân dân, điều đó đã được thực tế khẳng định suốt gần 30 năm đổi mới vừa qua.






