Biên phòng - 8 giờ sáng ngày 9-12, tàu 51-11-66 của Cục Vận tải thuộc Tổng cục Hậu cần do Thiếu tá Bùi Doãn Tân làm thuyền trưởng đã cập cảng Cam Ranh, đưa 19 ngư dân trên hai tàu câu cá ngừ đại dương PY 91219 TS của Phú Yên và BĐ 96120 TS của Bình Định gặp nạn ngoài quần đảo Trường Sa về bờ an toàn. Vượt nạn trong gang tấc, bỏ lại khối tài sản lớn giữa khơi xa, những ngư dân đánh bắt xa bờ của hai tỉnh Phú Yên, Bình Định đã trở về đất liền, mang theo những câu chuyện đẹp về nghĩa tình quân dân trong cơn hoạn nạn.
Ngày về bờ
Buổi sớm, cảng biển Cam Ranh, Khánh Hòa nặng trĩu trong màn mưa. Chúng tôi đứng ở Trạm kiểm soát biên phòng cửa khẩu Cam Ranh, mắt dõi về “cửa ngõ” vào vịnh chờ chuyến tàu chở 19 ngư dân gặp nạn ngoài quần đảo Trường Sa trở về. Do sóng gió, chiếc tàu không thể cập bờ cầu cảng, Phó Tổng giám đốc phụ trách khai thác của cảng vụ Cam Ranh Dương Văn Thành đã điều ngay chiếc tàu chở anh em BĐBP, cán bộ ngành chức năng của 3 tỉnh Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa cùng thân nhân của các thuyền viên bị nạn ra cập mạn tàu 51-11-66 để đón các thuyền viên. Phút đoàn tụ giữa người ở đất liền và người từ biển xa trở về diễn ra ngay trên boong tàu, khiến một vùng cảng biển Cam Ranh như òa vỡ trong hạnh phúc.
![]() |
Hai chủ tàu bị nạn lên bờ (Chủ tàu BĐ 96120 TS áo trắng, chủ tàu PY 91219 TS Phú Yên áo sọc). |
Những phút đầu về bờ, chúng tôi không dễ dàng phân biệt những ngư dân bị nạn với lực lượng làm nhiệm vụ trên tàu 51-11-66. Bởi, hầu hết các thuyền viên bị nạn đều chỉn chu trong quân phục của chiến sỹ Hải quân và rất khỏe mạnh. Anh Nguyễn Tấn Lợi, chủ tàu BĐ 96120 TS của Bình Định kể: Ngày 5-12, chiếc tàu của anh đang đánh bắt gần khu vực đảo Đá Nam thì bất ngờ bị sóng to hất lên bãi cạn phía Đông đảo Đá Nam. Anh em ngư dân bơi vào đảo và được lực lượng Hải quân tại đảo đưa tàu ra giúp cứu, kéo tàu. Nhưng do bị mắc cạn sâu trong bờ, tàu Hải quân không thể tiếp cận được. Sóng mạnh quá, vài giờ sau thì con tàu vỡ toang.
“Những ngày ở đảo, chúng tôi được các chiến sỹ Hải quân cho ăn uống, chăm sóc sức khỏe chu đáo và động viên tinh thần nên tất cả khỏe ra và yên tâm. Tài sản đã mất hết nhưng “người còn, của còn”. Chúng tôi còn sống và trở về rồi sẽ lại khôi phục phương tiện, ngư cụ để tiếp tục ra biển làm ăn” - Anh Lợi quả quyết nói.
Cuộc giải cứu kỳ diệu
Đối với anh Phạm Xuân Tránh, chủ tàu cá PY 91219 TS Phú Yên, câu chuyện thuyền viên trên tàu được cứu vớt lên giữa biển đêm gần như là điều kỳ diệu mà theo anh: “Chúng tôi đã vượt qua gian nguy sóng gió bằng bản năng sinh tồn và bằng cả tấm lòng vì dân của những người lính Biên phòng cùng các chiến sỹ Hải quân trên tàu HQ 734. Nếu không, chúng tôi đã mãi nằm lại giữa biển”.
Nghẹn ngào trong niềm xúc động, anh Tránh kể: “Đêm 27-11, tàu chúng tôi đang thả câu cách đảo Song Tử Tây 30 hải lý thì tàu va vào đá ngầm, thủng một chỗ nhỏ làm nước tràn vào khoang. Chúng tôi bơm nước và cố gắng khắc phục nhưng không được. 10 giờ sáng, chúng tôi mở đàm gọi về Trạm kiểm soát BP báo tình trạng của mình. Lúc ấy, Thiếu úy Nguyễn Lê Trúc Thân, Trạm trưởng trạm kiểm soát Đà Rằng đã nhắc chúng tôi cố gắng giữ liên lạc và thông báo với nhiều tàu để kêu gọi họ đến giúp đỡ, lai dắt. Nhưng các phương tiện khác đều ở rất xa chỗ chúng tôi, nếu đến tiếp cận phải mất hai ngày đêm.
4 giờ chiều, biển sóng lớn, gió cũng mạnh lên, nước tràn vào khoang tàu nhanh dần. Các thuyền viên bắt đầu lo lắng. Trạm trưởng Nguyễn Lê Trúc Thân và Thượng úy Nguyễn Ngọc Ry thay phiên nhau lên máy đàm, liên tục động viên, trấn an họ và cho biết tàu của Trung tâm Quốc gia tìm kiếm cứu nạn đang tới. Trời tối dần. Các thuyền viên vẫn tát nước và chờ đợi, tay chân lạnh cóng và rã rời, nỗi sợ hãi tăng dần. Một nửa thân tàu đã chìm.
Khi bóng đêm phủ xuống mặt biển đen kịt cũng là lúc qua máy đàm thoại, chủ tàu PY 91219 TS nghe giọng Trạm trưởng Nguyễn Lê Trúc Thân gọi: “Anh em gắng giữ bình tĩnh, đã có tàu Hải quân đến cứu”. “Chúng tôi mừng, hồi hộp đến ngạt thở. Gió biển vẫn giật mạnh khiến con tàu càng bị nhấn sâu hơn. Nhiệm vụ lúc này là phải bảo vệ máy điện đàm để giữ được liên lạc với Trạm kiểm soát BP Đà Rằng.
Mặt biển đen kịt chợt loang loáng luồng sáng rồi càng lúc rõ dần. Biết tàu cứu nạn đã tới, anh em mừng rỡ, đồng loạt bật sáng các đèn pin ra hiệu cho tàu nhận biết. Bỗng, chúng tôi lại nghe: “Phía trước có bãi đá ngầm, tàu Hải quân không thể tiến vào được!”. Khoảng cách gần 2 hải lý giữa biển đêm, trong sóng gió quăng quật như vậy, làm sao bơi tới được mà không bị trôi lạc hướng. Vẫn giọng của Trạm trưởng Thân: “Anh em gắng giữ bình tĩnh, làm đúng theo hướng dẫn chúng tôi” - Anh Phạm Xuân Tránh kể.
Các thuyền viên lấy chùm dây của giàn thẻo câu, cột một đầu dây vào mũi tàu của mình, còn lại bỏ tất cả vào thúng. Theo chỉ đạo của Thượng úy Nguyễn Ngọc Ry, hai thuyền viên Hồ Quốc Linh và Diệp Văn Lãi trẻ, khỏe và bơi giỏi nhất đã xuống thúng, dùng mái chèo, lợi dụng dòng chảy và gió, bơi nhanh về hướng chiếc tàu Hải quân đang sáng ánh đèn pha. Giàn dây thẻo câu được rải theo dọc đường bơi thúng.
Hơn 30 phút thì Linh và Lãi tiếp cận được tàu Hải quân. Một đường dây nối hai đầu tàu được thiết lập. Hai người một nhóm, lần lượt xuống thúng. Giữa biển đêm mênh mông, với sức gió cấp 6, cấp 7, các thuyền viên đã lần theo đường dây này để bơi trên thúng, gần 4 cây số đi qua con tàu cứu nạn mà không bị trôi mất. Nhóm sau cùng leo lên được tàu Hải quân là lúc Đại úy Đỗ Hồng Anh mở máy đàm thật lớn, gọi về thông báo với Trạm trưởng trạm BP Nguyễn Lê Trúc Thân đã cứu nạn xong. Chiếc đèn pha của tàu HQ 734 kịp quét sáng một đường về hướng tàu cá gặp nạn cũng là lúc con tàu chìm mất dạng. Lúc đó là 1 giờ sáng ngày 28-11.
Câu chuyện do anh Phạm Xuân Tránh kể đã giúp tôi hiểu, vì sao khi con tàu của cảng vụ Cam Ranh chở anh em BĐBP cùng các lực lượng chức năng và người nhà vừa cập vào mạn tàu 51-11-66 để đón những ngư dân bị nạn, ngư dân Phạm Xuân Tránh và thuyền viên trên tàu cá Phú Yên bị nạn đã ôm chặt lấy Thiếu úy Nguyễn Lê Trúc Thân, Trạm trưởng trạm kiểm soát BP Đà Rằng trong giàn giụa nước mắt.








