Biên phòng - Xã Ga Ri, huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam là địa phương nghèo nhất nước. Ga Ri nằm giáp với nước bạn Lào. Đường sá lên Ga Ri xa xôi và bị tắc nghẽn vào mùa đông. Cả xã không có quán bún, phở, cơm bình dân. Vì vậy, công chức xã hằng ngày phải “đánh chén” mì gói.

Sáng, trưa, tối mì
Đúng 11 giờ trưa, các công chức xã Ga Ri lại rời trụ sở để đi ăn trưa. Anh Rí Ah Nên, Phó Chủ tịch UBND xã đi nhanh vào một quán nhỏ nằm trước trụ sở. Âm thanh sột soạt quen thuộc trong bữa ăn. Đó là tiếng xé gói mì tôm. Cách đó khoảng 150m có một quán ăn có vẻ tươm tất hơn vì đủ chỗ cho 2 chiếc bàn, trước quán đặt một bảng hiệu bán rượu. Anh Bríu Bôi là chủ quán cho biết: “Quán em bán mì tôm và phở gói là đầy đủ nhất rồi. Vì nếu bán ăn uống thì mỗi ngày được ít lắm”.
“Tám Hảo Hảo, hai Tiến Vua, ba mì gà, một phở…”, đoàn cán bộ xã vừa bước qua hàng rào lồ ô trước quán đã ồn ào nói cười và ra thực đơn của bữa trưa. Anh Bling Ngíu, cán bộ địa chính xã Ga Ri làm “chủ xị”, nói chủ quán thêm vài gói mì, vì trời đông giá nên bụng luôn sôi réo. Trưa hôm đó, chỉ có 9 cán bộ công chức xã, nhưng gọi thực đơn là một đống mì gói trên bàn, ai thích ăn loại gì thì cứ lựa món.
Chị Bling Thị Đía luôn nở nụ cười. Giọng nói của chị hơi cứng nhưng phát âm nhẹ nhàng. Chị cho biết, đi từ bản tới trung tâm xã 4km, cũng tạm gần. Sáng đi, chiều về, trưa ăn mì, có khi trưa ăn 2 gói. Hôm nào mưa thì ngủ lại ủy ban và ăn mì cả ngày, vì đường đi khó lắm. Mọi người đều ôm bụng cười vì tính cách thật thà của người Cơ Tu: “Em thì thích ăn phở, không thích ăn mì. Có lúc cũng chán phở, vì mì ăn không được nên lại ăn gói phở gà?”.
Công chức trẻ tuổi nhất và có lẽ cũng là người lập kỷ lục ở Việt Nam về đánh chén mì tôm, đó là anh Coor Nên. Anh Nên làm việc tại xã Ga Ri từ tháng 8-2016. Bình quân mỗi ngày, anh ăn khoảng 5-6 gói mì tôm. Vậy, ước tính anh đã ăn hết 800 gói mì trong gần 6 tháng. Mọi người cười ồ lên khi nghe anh Nên đưa ra bài toán so sánh: “Xã Ga Ri cách TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam khoảng 200km. Nếu nối sợi mì tôm em đã ăn thì đủ kéo về xuôi và ngược lên trên này”.
Khi nói chuyện, anh Nên luôn ngại ống kính máy ảnh. Lý do anh đưa ra thật đơn giản, đó là lương của công chức mới vào làm việc rất thấp, trong khi mỗi bữa, anh ăn đến 2 gói mì tôm hoặc phở. Riêng tiền ăn đã ngốn gần hết tháng lương. Nếu tình hình ăn như vậy thì không đủ tiền cưới vợ. Nếu cưới vợ thì sẽ ăn giảm xuống chỉ còn 3 gói/ngày.
Đặc sản mì tôm
Mùa mưa đã qua, những vệt bùn đất trên đường vào bản đã “kể” lại câu chuyện về việc đi lại khó khăn ở ngôi làng trên đỉnh Trường Sơn. Cách đây vài tháng, đường từ xã A Xan lên Ga Ri được gọi là “cung đường cháo lỏng” vì bùn lầy khắp nơi, bà con phải mang ủng đi bộ. Bà Bling Thị Hon, Phó Chủ tịch UBND xã Ga Ri cho biết, mùa mưa vừa rồi, nhân dân phải đi bộ ra tận xã ngoài để gánh lương thực về bản. Vừa đi, vừa về hết 40km, nhưng cả làng vẫn cứ đi trong mưa gió. Ruộng gieo xuống là bị mưa trôi mất, gieo sạ từ 3-4 lần vẫn chưa có lúa mọc. Vào thời điểm đó, tất cả các quán bán hàng ở Ga Ri đều hết nhẵn hàng hóa, kể cả mì tôm.
Chị Bling Thị Đía cho biết, chủ trương của huyện về việc luân chuyển cán bộ từ xã này sang xã khác. Chị ở xã bên cạnh và qua làm việc ở xã Ga Ri. Vào những ngày mưa gió, đường sá đi lại không được thì chị và anh em cán bộ khác ở lại trụ sở UBND xã và ăn mì tôm. Chính vì vậy, mỗi phòng làm việc trong trụ sở đều có một chiếc giường để anh em ngủ nghỉ. Nói chung là ở vùng cao thì đời sống của cán bộ rất khó khăn.
Trong sân trụ sở UBND xã có doanh trại của dân quân cơ động, khi hết mì, hết gạo thì anh em công chức qua bên đó để ăn nhờ. Đồn BP Ga Ri thường trữ lương thực đủ để nuôi quân số thường trực đơn vị và lương thực dự phòng. Vào thời điểm khó khăn, đơn vị cũng xuất gạo ra hỗ trợ và cho đồng bào, cán bộ địa phương mượn để nấu cơm ăn.
Ăn mì, viết giúp
Tại UBND xã Ga Ri, chị Bloong Thị Nhớt và anh Coor Bứi mang giấy tờ đến chứng. Những mẫu giấy được phát từ thôn và mới chỉ ghi sơ sài họ, tên. Anh Coor Nên trực bên văn phòng ủy ban vội chạy sang chỉ dẫn và viết giúp cho từng người. Là người đồng bào, nhưng nét chữ của Coor Nên đẹp đến không ngờ. Anh Nên tâm sự: “Chỗ mô bà con làm được thì để bà con làm. Còn thì mình viết giúp. Cán bộ xã luôn vì bà con, vì quê hương, khi dân cần thì giúp hết khả năng có thể, giúp chân tình, nhiệt tình trong mọi công việc”.
Tại phòng làm việc, anh Zơ Râm Nhưng, Chủ tịch UBND xã đang cắm cúi lướt qua bảng chấm công. Đây chính là “sợi dây cót” giúp công chức mì tôm ở Ga Ri luôn làm việc tận tình và nhắc đến 2 chữ “vì dân”. Hằng ngày, nhân viên chấm điểm cho lãnh đạo, lãnh đạo chấm điểm cho nhân viên. Chấm điểm giờ đi làm, thái độ làm việc, tinh thần trách nhiệm. Tuyệt đối không nể nang.
Chủ tịch Nhưng cho biết, cái này làm thật, không hình thức gì hết. Anh em sống với nhau rất tình cảm, nhưng khi vào công việc thì ngay cả người trong nhà cũng không xuê xoa, làm việc chưa được là phê bình quyết liệt, tự ra phương hướng sửa đổi. Nhờ đó mà công việc hiệu quả. Huyện giao trồng 40ha cây đảng sâm giúp dân thoát nghèo, địa phương phấn đấu nâng lên 60ha; đàn bò cũng vượt 40 con so với chỉ tiêu.
Lê Văn Chương





